Chu Hoán toàn thân gi/ật mình, đảo mắt liên tục.

Rõ ràng là dấu hiệu chuẩn bị nói dối.

Ấp a ấp úng hồi lâu, cuối cùng hắn thốt ra hai chữ: "Đoán thôi."

Sắc mặt cực kỳ không tự nhiên, mặt lúc trắng lúc đỏ, không biết đang nghĩ gì.

Tôi không hỏi thêm, giả vờ tin vào lời nói dối trắng trợn của hắn.

Chu Hoán thở phào nhẹ nhõm, lập tức đổi chủ đề: "Tạ Doãn, cậu ngủ trước đi, tôi sẽ ở đây canh cho cậu, đừng sợ!"

Th/uốc tôi uống có thành phần an thần, tôi nghe lời Chu Hoán nhắm mắt lại.

Tỉnh dậy lần nữa, ống truyền dịch trên tay đã được tháo ra.

Liếc nhìn quanh phòng, không thấy bóng dáng Chu Hoán đâu.

Đúng lúc tôi tưởng hắn đã đi mất, Chu Hoán cầm theo túi đồ ăn bước vào.

Theo sau là cô y tá trước đó đã tiêm cho tôi.

Y tá đo nhiệt độ cho tôi, x/á/c định đã ổn định rồi dặn dò vài điều kiêng kỵ trong ăn uống.

Trước khi rời đi, ánh mắt cô ấy liếc qua tôi và Chu Hoán, cười ẩn ý: "Hai cậu có vẻ rất thân thiết."

Lời này nghe hơi kỳ lạ, nhưng lại không biết kỳ lạ ở chỗ nào.

Trận cảm này đến thì nhanh mà đi thì chậm.

Đầu óc choáng váng hai ngày, sợ lây cho học sinh, tôi xin nghỉ dạy thêm vài hôm.

Vừa đặt điện thoại xuống, Chu Hoán đẩy cửa vào ký túc xá, tay xách hai hộp cơm.

Trình Lê đi theo sau, xoa xoa cánh tay: "Nhiệt độ giảm nhanh thật, tôi còn chưa kịp m/ua áo phao, lạnh muốn ch*t..."

Lời còn chưa dứt đã bị Chu Hoán kéo tay: "Đừng có lề mề nữa, đóng cửa nhanh lên! Đừng để gió lạnh lùa vào phòng!"

Nói rồi, hắn xách hộp cơm bước nhanh tới.

"Tôi m/ua món gà xào và sườn xào chua ngọt, vẫn còn nóng hổi!"

Chu Hoán lấy thức ăn ra, còn chu đáo nhét đũa vào tay tôi.

Nhìn món ăn còn bốc hơi trên bàn, lòng tôi càng thêm nghi hoặc.

Những món này đều là món tôi thích ăn.

Nhưng tôi chưa bao giờ nói với Chu Hoán.

Thấy tôi mãi chưa động đũa, Chu Hoán khẽ thúc giục: "Ăn nhanh đi, để ng/uội bây giờ."

Trình Lê bưng hộp cơm, kéo ghế ngồi lại gần: "Ăn chung đi, ăn chung đi, tôi m/ua thịt bò xào rau mùi!"

Vừa nói vừa gắp một đũa định bỏ vào bát tôi.

Bị Chu Hoán chặn lại giữa chừng: "Cậu ấy không thích ăn rau mùi, đưa tôi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K
7 Trăng Rơi Vào Tay Chương 20
11 Bạn Đáng Yêu Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lần này, tôi không muốn người mắc chứng câm lặng chọn lọc ấy nữa.

Chương 6
Tròn 17 tuổi, tôi đang cầu nguyện trước chiếc bánh kem sinh nhật thì Bùi Duật Hành đột ngột lên tiếng: "Em trả lại học bổng cho Phong Phong được không? Ở nhờ nhà anh mà còn chiếm hết lợi thế, đến đồng tiền nhỏ nhoi này cũng tham lam?" Bùi Duật Hành mắc chứng im lặng, từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên anh ấy lên tiếng với tôi - chỉ vì một học sinh mới chuyển trường. Tôi không dám hé răng, nhường bước. Dù sao tôi - kẻ nghèo đi theo hầu học - đã lén nhận mười triệu từ cha Bùi Duật Hành rồi. Kỳ thi đại học kết thúc, tôi sẽ đi du học. Còn học bổng và con người ấy... tôi không tham nữa.
Hiện đại
Sảng Văn
Tình cảm
8