Nhân Chứng Thừa

Chương 1

22/05/2025 18:41

Kẻ đang say sưa hôn tôi... không phải bạn trai.

Phải biết rằng từ khi m/ù lòa, Tô Thần chưa từng đụng vào tôi lần nào.

Anh ấy đã thử, nhưng đều thất bại. Anh bảo đôi mắt tôi như cá chép ch*t, vô h/ồn, khiến anh nhớ về vụ t/ai n/ạn năm ấy.

"Ai cần anh bảo vệ? Đừng nhắc mãi chuyện đó được không? Có phải tôi ép anh xông vào không? Khương Tuyên, em mệt rồi, anh không có nghĩa vụ gánh vác tương lai cho em!"

Đêm ấy, chúng tôi cãi nhau dữ dội. Trời mưa tầm tã, không nơi nương tựa, tôi gõ gậy dò đường co ro trong ngõ hẻm dưới nhà suốt đêm.

Sáng hôm sau, tiếng còi cảnh sát chói tai đ/á/nh thức tôi.

Hóa ra đêm qua, trong con hẻm ấy đã xảy ra án mạng.

Hai người đàn ông bị s/át h/ại. Căn cứ vào thời điểm t/ử vo/ng, có lẽ tôi là nhân chứng duy nhất từng "nhìn thấy" tên sát nhân hàng loạt này.

"Hung thủ là kẻ gi*t người hàng loạt, biệt danh Kẻ Dọn Dẹp, chuyên xử tử những tội phạm vừa mãn hạn hoặc vượt ngục. Cô Khương, nếu nhớ ra manh mối gì, nhất định phải báo cảnh sát."

Viên cảnh sát cảnh báo, hung thủ rất có thể sẽ quay lại tìm tôi.

Tôi bất lực lặp lại lời khai đã nói cả trăm lần: "Xin lỗi vì không giúp được gì. Tôi thực sự không nhớ nổi. Tôi mới m/ù không lâu, chỉ việc ra khỏi cửa đã là cực hạn rồi. Lúc ấy mưa to như trút, tôi thật sự không nghe thấy gì..."

Lời chưa dứt, một đôi tay chợt vòng qua eo khiến tôi thốt lên kinh hãi, điện thoại vội tắt phụt.

"Tiểu Tuyên của anh... đang gọi điện cho ai thế?"

Người đàn ông siết ch/ặt vòng eo tôi, bàn tay to ấm áp đặt lên bụng, xuyên qua lớp vải ngủ mỏng manh mà vuốt ve đầy ám muội.

Lưng tôi dựa vào ng/ực nóng rực của hắn, hơi ấm hừng hực khiến toàn thân tôi run bần bật.

Hắn thưởng thức cơn r/un r/ẩy của tôi, giọng trêu ghẹo theo những nụ hôn mơn trớn dọc vành tai:

"Bảo bối, nghe nói không nhìn thấy sẽ càng khoái... em nói có đúng không?"

"Muốn thử không?"

Giọng trầm khàn pha chút đùa cợt, có đến bảy phần giống Tô Thần.

Nhưng tôi hoàn toàn chắc chắn, kẻ đứng sau lưng mình... không thể là anh ấy.

Bởi vì, đúng một giờ trước... tôi đã gi*t Tô Thần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm