Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi liền bỏ chạy.
Để lại một bộ quần áo sạch sẽ, nghĩ tới nghĩ lui, tôi lại đặt thêm một tấm thẻ lên bàn.
Ban đầu tôi định tổ chức một bữa tiệc đ/ộc thân, sau đó tuyên bố với bên ngoài rằng Bùi Dữ cuối cùng đã được tự do, hai bên chia tay trong êm đẹp.
Nhưng tôi thật sự quá mệt rồi, nên sau khi nhắn tin đòi chia tay với Bùi Dữ, tôi liền chuẩn bị ngủ bù.
Để phục vụ cho đêm dưới tầng hầm ngày hôm qua, tôi đã đặc biệt tìm tài liệu để bổ túc kiến thức sinh lý…
Sướng thì sướng thật, nhưng tôi lại xem thường thể lực của Bùi Dữ, một kẻ thường xuyên tập gym, mãi đến khi trời tờ mờ sáng tôi mới chợp mắt được.
Mệt quá.
Tôi xin nghỉ một ngày, lại để điện thoại ở chế độ im lặng, trùm chăn ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ này đúng là trời đất quay cuồ/ng.
Điều hòa chưa tắt, lúc tỉnh lại cảm thấy hơi lạnh, tôi theo bản năng co ro về phía sau, chạm phải bức tường lạnh lẽo mới sực tỉnh.
Trước đây Bùi Dữ luôn vạch ra ranh giới trên giường, sợ tôi táy máy tay chân với hắn.
Sau mấy lần u/y hi*p dụ dỗ, hắn mới miễn cưỡng bỏ đi.
Mà tôi cũng hình thành thói quen tốt là sau khi ngủ dậy sẽ trêu chọc người đàn ông đó một chút để tăng độ thân mật.
Sở Ninh gọi điện tới, giọng điệu rất gấp gáp: "Chị hai của tớ ơi, cậu đi đâu rồi? Bùi Dữ gọi điện cho tớ rồi đây này."
"Hai người lại cãi nhau à?"
Tôi hơi thắc mắc, hôm qua đã làm lỡ dở việc thí nghiệm của Bùi Dữ, giờ này lẽ ra hắn phải ở phòng thí nghiệm mới đúng.
"Không, bọn tớ chia tay rồi." Tôi nói ngắn gọn, cố gắng kể lại diễn biến hôm qua.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dốc nặng nề, sau đó là một tiếng thét chói tai: "Tớ bảo cậu là từ từ chia tay! Cậu bị đi/ếc à?!"
"Cậu bắt người ta nh/ốt vào tầng hầm ngủ một đêm, xong hôm sau lại đòi chia tay? Cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy à?!"
Sở Ninh nổi gi/ận: "Không phải là không chia tay, mà là chia tay từ từ, chậm rãi, tinh tế, chia tay có nhịp điệu, tùy theo tình huống mà chia tay, cậu hiểu không?"
Tôi gật đầu đầy suy ngẫm: "Được rồi bạn hiền, tớ hiểu rồi."
Sau đó tôi mở điện thoại ra xem, phát hiện Bùi Dữ đã gọi cho tôi vô số cuộc gọi và nhắn vô số tin nhắn.
[Tại sao lại chia tay?]
[Tối qua cậu không vui sao? Tôi nói sai câu nào à?]
20 phút sau.
[Tấm thẻ này là có ý gì, cậu nghĩ một triệu là có thể kết thúc mọi chuyện sao?]
[Tống Chiêu, cậu bắt máy đi.]
Tôi xem xong tin nhắn, mở kho quỹ đen của mình ra.
Hít sâu một hơi, nghiến răng chuyển thêm 500 ngàn vào tài khoản của tấm thẻ đó.
Sau đó mới nhắn tin lại cho Bùi Dữ: [Xin lỗi, một triệu ít quá, tôi chuyển thêm 500 ngàn nữa được không?]
Đối phương gần như trả lời ngay lập tức: [Tống Chiêu, cậu xuống lầu đi.]