Thẩm Kế và Thẩm Kinh Niên đều bị thương.
Vào đến tận bệ/nh viện rồi mà hai người họ vẫn không chịu để yên cho nhau, vết thương trên người cứ thế tăng dần đều. Sau khi biết tôi mang th/ai, ai cũng khẳng định chắc nịch đứa bé là của mình.
Tôi đành tìm đến Lâm Vọng cầu c/ứu, đem toàn bộ chuyện xảy ra trong thời gian qua khai báo một lượt. Anh trai tôi im lặng hồi lâu.
"Ý của em là, em mang th/ai rồi, nhưng không biết là của ai?"
"Dạ..."
"Cho nên, em bị lừa?"
"Cũng đại loại là thế ạ."
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng Lâm Vọng vớ lấy chìa khóa xe chuẩn bị ra ngoài: "Em cứ ấn đầu hai thằng đó bắt tụi nó đợi đấy, anh sang Mỹ đ/ấm tụi nó ngay đây."
Hả? Tôi hy vọng anh trai đến để điều đình, chứ không phải để gia nhập cuộc chiến đâu mà!
---
Ngày hôm sau. Trong phòng bệ/nh kê thêm một chiếc giường nữa. Số lượng thương binh đã tăng lên thành ba người.
Bởi vì Lâm Vọng vừa mới tới nơi đã túm ch/ặt lấy cổ áo Thẩm Kế: "Tao coi mày là anh em, thế mà mày dám động vào em trai tao, xem tao có đ/á/nh ch*t mày không!"
Thẩm Kinh Niên: "Đúng thế, quá đáng h/ận, để tôi giúp cậu."
Lâm Vọng trừng mắt nhìn anh: "Cả anh nữa, giả vờ làm cái gì mà ngụy quân tử với thầy giáo tốt, kết quả lại mạo danh vị hôn phu để lừa nó, có ai làm thầy như anh không?"
Thẩm Kinh Niên: "Tôi vốn dĩ đã chẳng muốn làm thầy của em ấy, tôi chỉ muốn làm..."
"C/âm mồm! Tất cả các người đi ch*t hết đi!"
Lâm Vọng siết ch/ặt nắm đ/ấm lao vào tẩn nhau. Cả ba lao vào một trận hỗn chiến. Lâm Vọng chẳng biết bị ai đ/ập trúng đầu, suýt chút nữa thì chấn động n/ão. Thẩm Kế và Thẩm Kinh Niên đều không muốn đắc tội với "anh vợ" tương lai này, nên đành tạm thời hưu chiến.
Tôi vừa chăm sóc vừa khuyên nhủ họ đừng cãi nhau nữa. Lâm Vọng chằm chằm nhìn tôi, cau mày:
"Em nhìn thấy rồi à?"
"Dạ, em lén sang đây phẫu thuật."
"Em...!"
Lâm Vọng định giơ tay lên đ/á/nh tôi một cái, nhưng vết thương trên cánh tay bị kéo căng đ/au đến nhe răng trợn mắt. Anh ấy lườm tôi: "Vừa nãy anh quên chưa tính sổ với em đúng không? Lâm Ngôn Thư, gan em càng ngày càng lớn rồi đấy!"
"Em xin lỗi, anh..."
Tôi đỏ hoe mắt, bản thân cũng không ngờ sự việc lại diễn biến đến mức độ này. Lâm Vọng nhìn trần nhà với vẻ mặt đầy tuyệt vọng. Mãi lâu sau, anh mới thở dài một tiếng:
"Dù sao em cũng là người bị lừa, bỏ đứa bé đi."
"Không được!"
"Không được!"
Hai người nằm trên giường bệ/nh bên cạnh đột nhiên bật dậy như lò xo.
Thẩm Kế: "Người anh em, sau này tôi gọi ông là anh cả được không? Ông cứ để em ấy giữ lại đứa bé đi, bác sĩ nói sức khỏe em ấy không tốt nên khó mang th/ai lắm, đây là đứa con duy nhất của tôi và em ấy rồi."
Thẩm Kinh Niên: "Rõ ràng là con của tôi, cậu bớt nhận vơ đi."
Thẩm Kế: "Nhảm nhí! Tôi gọi chú một tiếng chú út là nể mặt chú thôi, chú già cả rồi, chân tay rệu rã thế kia thì làm sao mà khiến em ấy có bầu được? Ngày nào tôi cũng tìm Ngôn Thư chăm chỉ nhất, chắc chắn là của tôi."
Thẩm Kinh Niên: "Tôi thấy cậu là đang muốn bị ăn đò/n đấy!"
Hai người lại siết nắm đ/ấm, trông như sắp lao vào nhau lần nữa. Lâm Vọng đ/au đầu nhức óc, gọi y tá đưa bọn họ sang phòng bệ/nh bên cạnh. Thẩm Kế và Thẩm Kinh Niên lúc này mới nhìn tôi đầy vẻ mong đợi, cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn.
Phòng bệ/nh trở nên yên tĩnh. Lâm Vọng định hút th/uốc nhưng sực nhớ đây là bệ/nh viện nên đành thôi. Anh ấy bực bội bóp nát đầu th/uốc lá:
"Lâm Ngôn Thư, em tính thế nào?"
"Em... em muốn giữ đứa bé lại."
"Anh biết ngay mà!"
Lâm Vọng lườm tôi, anh ấy biết thừa tôi là đứa mềm lòng nhất.
"Thế em định ở bên cạnh ai? Chẳng lẽ để con mình sinh ra trong gia đình đơn thân à?"
"Chuyện này..."
Tôi cũng không biết chọn ai. Tôi cảm thấy ai cũng rất tốt. Lâm Vọng thấy ánh mắt tôi phiêu lãng, không khỏi nhíu mày:
"Em còn do dự cái gì? Đến mình thích ai mà em cũng không biết à?"
"Em đương nhiên là biết, nhưng mà em..."
"Nhưng cái gì? Không lẽ em muốn cả hai?"
"..."
Người hiểu tôi nhất, không ai khác ngoài anh trai tôi. Lâm Vọng suýt thì sặc nước mà ch*t.
"Cái đệt, Lâm Ngôn Thư, em cũng dám nghĩ thật đấy! Em không sợ mình 'ngộp' ch*t à, hai thằng đó đều là người thừa kế nhà họ Thẩm đấy."
"Anh à, em chỉ là không muốn thấy bất kỳ ai trong số họ phải đ/au lòng. Đương nhiên, nếu không chọn ai cũng được, em một mình nuôi con cũng tốt mà, dù sao giờ mắt em cũng nhìn thấy rồi."
Tôi xoa xoa bụng mình. Lâm Vọng nhìn dáng vẻ đó của tôi, ánh mắt dịu đi vài phần.
"Đúng là kiếp trước anh n/ợ em mà."
"Thôi được rồi, ai bảo em là em trai anh chứ."
"Thứ em muốn, anh nhất định sẽ giúp em giành được."