Tôi mặt không cảm xúc.
“Ồ, đến một ngôi làng còn chưa phát triển du lịch như thế này để chơi à? Cũng trải nghiệm đời sống phết nhỉ.”
Bùi Vọng đặt đồ trong tay xuống.
Rồi từ balo lấy ra một hộp bánh ngọt được gói cực kỳ đẹp.
“Hôm nay ngồi xe lâu vậy mệt rồi đúng không? Tôi đặc biệt mang cho cậu đó, thử đi.”
Tôi nhìn miếng bánh.
Chưa từng ăn, nhìn có vẻ rất đắt.
Tôi bưng bánh ngồi trên ghế gỗ, vừa ăn vừa nhìn họ dọn đồ.
Họ rất tự nhiên hòa đồ của mình vào nhà tôi.
“Mấy cậu không định ngủ ở đây chứ?”
Tần Bạc Thanh đang đặt đồ thì khựng lại.
“Lúc đến bọn tôi đã xem rồi, xung quanh không có chỗ ở.”
Tôi không thèm trả lời.
Đây là địa bàn của tôi, có khách sạn hay không tôi rõ hơn ai hết.
Nhưng cuối cùng tôi cũng không thể đuổi ba người này ra ngoài.
Trong nhà chỉ có mình tôi, cũng không có giường dư.
Chỉ có thể cho họ trải chăn ngủ dưới đất.
Thế mà họ còn rất tích cực.
29
Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy đã gần trưa.
Vừa mở mắt đã thấy có gì đó không đúng.
Trong phòng nhiều đồ hơn hẳn.
Mà còn rất gọn gàng.
Bùi Vọng mặc áo ba lỗ đen đi vào.
Không biết có phải vì vừa khuân vác đồ không mà gân tay nổi rõ.
“Dậy rồi à? Mau ra ăn sáng đi.”
Tôi dụi mắt.
Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ bày đầy những món ăn sáng mà trước đây bọn tôi hay ăn ở ký túc xá…
Ba người này đúng là thần thông quảng đại.
Quả nhiên có tiền thì sai q/uỷ khiến thần.
Tần Bạc Thanh còn xách về mấy túi đồ ăn vặt tôi thích.
Tôi chọn một ít định mang sang cho cô Lưu hàng xóm.
Tôi vừa đi thì ba người đàn ông cũng lẽo đẽo theo sau.
Cô Lưu mời chúng tôi vào nhà ngồi.
Tôi xua tay.
Thôi đừng ngồi.
Lỡ ba người này lại cãi nhau đ/á/nh nhau thì mất mặt lắm.
“Cháu mang cái này cho bé Trần Đản Đản ăn, trẻ con đều thích đồ ăn vặt.”
Cô Lưu nắm tay tôi.
“Hôm qua cô đã muốn hỏi rồi, lâu vậy không về, sống có ổn không? Ăn ngủ được chứ?”
Tôi cười, còn chưa kịp trả lời thì Bùi Vọng đã cư/ớp lời.
“Cô Lưu yên tâm, Đường Đường ăn được ngủ được.”
Cô Lưu nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Đúng là b/éo lên rồi, đẹp trai hơn trước.”
Bị nói vậy trước mặt ba người kia, tôi hơi ngại.
“Ôi các cậu không biết đâu, thằng Đường hồi nhỏ mất cha mẹ, lòng tự trọng cao lắm.”
“Đồ người khác cho nó không ăn, chỉ ăn đồ của cô thôi.”
“Cô Lưu! Cô nói mấy chuyện này với họ làm gì!”
Tôi không dám quay lại nhìn ba người phía sau.
Liền về nhà trước.
Tôi ngồi trên ghế ăn hết miếng bánh thì ba người kia mới về.
Vừa về tôi đã thấy biểu cảm của họ hơi lạ.
Không nói được họ bị gì.
Đến khi Cố Diễm lại gần rót nước cho tôi, tôi mới thấy rõ.
Mặt anh ta hơi đỏ.
Nhìn kỹ thì giống bị ai t/át một cái.
Ai đ/á/nh?
Họ không nói gì, nhưng tôi cảm thấy họ làm việc còn hăng hơn trước.
Dọn dẹp xong hết rồi.
Cả ba người vây quanh tôi đòi phần thưởng.
Tôi biết ngay không nên mềm lòng với mấy con cún thối này.
30
Cuộc sống đại học nhanh chóng đi đến hồi kết.
Ba người họ đường hoàng mở cửa sau cho tôi, đưa offer, muốn tôi vào công ty của họ làm việc.
Bề ngoài tôi đồng ý.
Nhưng trong lòng đã lén m/ua vé máy bay đi Vân Nam.
Tôi rất muốn đến Vân Nam, nhưng trước giờ chưa có cơ hội.
Nghe nói nơi đó rất thích hợp để định cư.
Ba người đàn ông kia đắc ý ngồi trong văn phòng, chờ tôi đến phỏng vấn làm thủ tục.
Thật khó mà không nghi ngờ đây chỉ là thú vui á/c ý của họ.
Đến khi tôi ngồi lên máy bay, ba người họ mới phản ứng lại.
Tôi đến Vân Nam thật ra chỉ để thư giãn.
Thế nên tôi đổi tạm thẻ SIM khác, tránh việc điện thoại reo suốt ngày.
Tôi ở một thị trấn nhỏ gần Côn Minh suốt một tháng.
Không ai làm phiền.
Thoải mái vô cùng.
Ngày nào tôi cũng làm những việc mình thích.
Buổi sáng ra ngoài đi dạo với mấy ông lão trong khu, tiện thể m/ua ít đồ ăn về nấu bữa trưa.
Buổi trưa ở nhà ôm đồ ăn vặt xem anime.
Buổi tối nếu lười nấu thì ra chợ đêm m/ua xiên nướng.
Tôi xách một túi xiên nướng đầy, vừa đi vừa nghĩ lát nữa xem anime gì.
Dạo này hình như có một hoạt hình Trung Quốc rất hot, tên là “Tiên Nghịch”, nghe nói đ/á/nh giá rất tốt.
Đang nghĩ vậy, tôi lấy chìa khóa ra mở cửa.
Nhưng bỗng thấy có gì đó không đúng.
Có người đã vào nhà.
Tôi rút chìa khóa ra, lùi lại mấy bước, định chạy xuống dưới rồi gọi cảnh sát.
Đúng lúc đó—
Người phía sau cửa bất ngờ lao ra, ôm lấy eo tôi.
“Chạy cái gì?”
Ánh đèn ấm áp trong phòng tràn ra hành lang.
Ba người đàn ông đứng trước mặt tôi.
Là họ.
Tôi không nhịn được cười một cái, rồi nhanh chóng ép khóe miệng xuống.
“Ai cho mấy người đến đây, đáng gh/ét thật.”
Nói xong tôi cắm đầu chạy vào nhà trước.
Khóe miệng không nhịn nổi nữa mà cong lên.
Quay đầu lại thì thấy họ vẫn đứng ngoài cửa.
“Còn ăn cơm không đấy? Tôi đói rồi!”
Lúc này họ mới hoàn h/ồn.
“Đến ngay!”
Những dòng bình luận cuối cùng lướt qua.
【Hay quá! Happy ending.】
_END_