Tiêu Dục đứng dậy, đi được hai bước lại quay đầu.

“Đừng ăn mận nữa.”

Viên Viên tưởng hắn nghi ngờ, vội c.ắ.n thêm một miếng.

“Ta thích ăn.”

Khuôn mặt lập tức nhăn thành một đoàn.

Tiêu Dục quay đi, khóe môi khẽ nhếch.

Tối đó, hắn bảo người báo với lão phu nhân rằng Viên Viên chỉ có thể do ăn uống thất thường nên khó chịu, đợi thêm vài ngày mới mời đại phu để tránh khiến hắn h/oảng s/ợ.

Lão phu nhân không hoàn toàn tin, nhưng thấy Tiêu Dục chủ động quan tâm, bà lại vui hơn chuyện mang th/ai.

“Vậy con chăm nó cho tốt. Bảy ngày sau nhất định phải bắt mạch.”

Tiêu Dục đồng ý.

Từ hôm ấy, cả Tiêu phủ đều coi Viên Viên như người có thể đang mang th/ai.

Thức ăn được đổi thành sáu bữa mỗi ngày.

Sáng có cháo tổ yến cùng bánh bao.

Giữa buổi có sữa hạnh nhân và bánh hạt dẻ.

Buổi trưa bốn món mặn, hai món rau, một bát canh.

Buổi chiều thêm điểm tâm.

Buổi tối có cá hấp, th!t hầm.

Trước khi ngủ còn phải uống một bát sữa dê.

Viên Viên ăn đến vui vẻ, chiếc bụng thật cũng dần tròn hơn.

Chỉ là chiếc gối nhỏ không nghe lời.

Có hôm nó lệch sang bên trái.

Có hôm bị ép dẹt.

Có hôm Viên Viên vội quá, buộc dây không chắc, đang đi giữa sân thì chiếc bụng chậm rãi trượt xuống.

Tiêu Dục đứng phía sau ho một tiếng.

Viên Viên lập tức dừng, hai tay ôm bụng, lén đẩy chiếc gối trở lại.

Những chuyện này chỉ xảy ra khi không có người ngoài.

Viên Viên nghĩ Tiêu Dục chưa phát hiện.

Hắn không biết mỗi tối mình tháo bụng giả đặt dưới gối, sáng lại lén nhét vào áo, tất cả đều bị người nằm bên cạnh nhìn thấy.

Có hôm Viên Viên quên nhét gối, cứ thế đi ra ngoài.

Tiêu Dục gọi:

“Viên Viên.”

Hắn quay lại.

“Con đâu?”

Viên Viên cúi xuống nhìn bụng phẳng, sắc mặt trắng bệch, vội chạy vào phòng.

Một lát sau, hắn bước ra với chiếc bụng nhô hơn hôm trước một chút.

Tiêu Dục nhìn hồi lâu.

“Con của ngươi lớn nhanh thật.”

Viên Viên chột dạ.

“Vì ta ăn nhiều.”

“Quả thật không ít.”

Viên Viên tưởng bị chê, buổi trưa chỉ ăn hai bát cơm thay vì ba bát.

Tiêu Dục nhìn bát cơm còn lại.

“Không ngon?”

“Ngon.”

“Vậy sao không ăn?”

“Ta ăn ít một chút.”

“Vì sao?”

“Ngài nói ta ăn nhiều.”

Tiêu Dục khựng lại.

Hắn chỉ thuận miệng trêu, không ngờ Viên Viên thật sự để trong lòng.

Tiêu Dục gắp miếng sườn vào bát hắn.

“Ta không thiếu tiền nuôi ngươi.”

Viên Viên nhìn miếng sườn.

“Nhưng ba tháng sau ta phải đi.”

“Chuyện đó…”

Tiêu Dục định nói gì đó, cuối cùng lại im lặng.

Viên Viên cúi đầu.

“Ta sẽ cố ăn ít, để dành tiền cho ngài.”

Trong lòng Tiêu Dục bỗng không thoải mái.

“Không cần.”

“Thức ăn rất đắt.”

“Tống Viên Viên.”

“Hả?”

“Ăn thêm một bát.”

Viên Viên nhìn hắn.

“Ngài không gi/ận sao?”

“Không.”

Viên Viên lập tức vui vẻ gọi A Châu xới thêm cơm.

Những ngày sau đó, Tiêu Dục bắt đầu trở về phủ sớm hơn.

Trước đây hắn thường ở cửa hàng đến khuya. Hiện tại vừa qua giờ Dậu đã lên xe về nhà.

Phúc bá cho rằng công t.ử cuối cùng cũng biết quan tâm phu lang.

Chỉ Tiêu Dục biết ban đầu mình muốn về sớm để xem hôm nay chiếc bụng giả sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhưng sự chú ý ấy dần trở thành thói quen.

Hắn quen trên bàn ăn có thêm một người.

Quen lúc trở về sẽ nhìn thấy Viên Viên ngồi bên cửa sổ, vừa đếm tiền vừa c.ắ.n điểm tâm.

Quen nghe hắn hỏi hôm nay có món gì.

Viên Viên tính toán không giỏi. Mỗi lần đếm bạc đều phải xếp thành nhóm mười, đếm sai lại làm lại.

Một tối, Tiêu Dục ngồi đối diện nhìn hắn đếm lần thứ năm.

“Ngươi đang làm gì?”

“Đếm tiền.”

“Ta nhìn thấy.”

“Tháng này ta được hai lượng bạc. Ta muốn gửi một lượng rưỡi về cho cha mẹ, nửa lượng còn lại…”

Viên Viên suy nghĩ rất lâu.

Tiêu Dục hỏi:

“Giữ lại m/ua đồ ăn?”

Viên Viên lắc đầu.

“Ta muốn m/ua cho ngài một món quà.”

Tiêu Dục bất ngờ.

“M/ua cho ta?”

“Phúc bá nói sinh nhật ngài sắp tới.”

“Ngươi định m/ua gì?”

Viên Viên lập tức che túi tiền.

“Không thể nói.”

Đến ngày sinh nhật, hắn đưa Tiêu Dục một chiếc túi thơm.

Đường may xiêu vẹo, hình cây trúc bên ngoài giống một đống cỏ. Bên trong không phải hương liệu quý, chỉ có vỏ quýt phơi khô cùng mấy cánh hoa nhài.

“Ta nghe nói ngài thường đ/au đầu. Hà thẩm bảo vỏ quýt có thể giúp dễ chịu.”

Viên Viên hồi hộp.

“Ta tự làm, không đẹp lắm.”

Tiêu Dục cầm túi thơm, hồi lâu không nói.

Từ nhỏ đến lớn, hắn nhận không biết bao nhiêu lễ vật quý. Ngọc cổ, ki/ếm nạm bảo thạch, tranh của danh gia, bất cứ thứ gì cũng có giá trị gấp trăm lần chiếc túi trước mặt.

Nhưng đây là lần đầu tiên có người dùng gần nửa tháng tiền riêng, tự tay kh//âu cho hắn.

“Ngươi dùng hết nửa lượng bạc vào thứ này?”

Viên Viên lắc đầu.

“Vải chỉ mất hai mươi văn. Số còn lại ta gửi về nhà.”

“Vậy hoa nhài?”

“Nhặt trong vườn.”

“Vỏ quýt?”

“Ta ăn quýt rồi giữ lại.”

Tiêu Dục bật cười.

Đây là lần đầu tiên Viên Viên thấy hắn cười rõ ràng như vậy.

Gương mặt lạnh lùng bỗng dịu đi, đôi mắt sâu có ánh sáng.

Viên Viên nhìn đến ngẩn người.

Tiêu Dục treo túi thơm lên thắt lưng.

“Ta rất thích.”

Viên Viên mím môi cười, hai má hiện lúm đồng tiền nhỏ.

Tối đó, chiếc gối dài giữa hai người vẫn còn, nhưng Viên Viên lại cảm thấy khoảng cách dường như gần hơn trước.

Hắn nằm quay lưng về phía Tiêu Dục, đặt tay lên ngựk.

Tim đ/ập rất nhanh.

Có lẽ vì hôm nay ăn nhiều bánh ngọt.

Viên Viên tự giải thích như vậy.

Bảy ngày trôi qua.

Tiêu lão phu nhân lại nhắc chuyện mời đại phu.

Viên Viên nghe xong sợ đến mất ngủ.

Chiếc bụng giả có thể lừa người ngoài, không thể lừa đại phu.

Hắn trằn trọc đến nửa đêm, cuối cùng đ.á.n.h thức Tiêu Dục.

“Tiêu công tử.”

Tiêu Dục mở mắt.

“Chuyện gì?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Ăn tạp Chương 12
11 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm