Trên thế giới này, nhiều nạn nhân thực sự luôn không thể lên tiếng.
Ví dụ như tôi, ví dụ như Chúc An Lan.
Khi không thể lên tiếng, tôi quyết định tự mình cầm lấy lưỡi đ/ao của định mệnh.
Gi*t Chúc Duệ, rồi lại gi*t Hà Hưởng.
Tôi gọi Hà Hưởng đến giao đồ ăn cho tôi.
Đã làm thì làm cho trót, tôi dùng cách thức gi*t Chúc Duệ để gi*t Hà Hưởng.
Tôi cố tình ngang ngược hống hách trước mặt mẹ nuôi, để bà nghi ngờ tôi có liên quan đến vụ mất tích của Chúc Duệ, để bà phát đi/ên.
Tôi cố tình đăng bài lên mạng, hỏi về cách xử lý phân bón.
Tôi cố tình đặt th* th/ể của Chúc Duệ và Hà Hưởng ở cùng một chỗ.
Dùng cái ch*t của Chúc Duệ để dẫn dắt sang cái ch*t của Hà Hưởng, tẩy sạch hoàn toàn nghi ngờ đối với Chúc An Lan.
Vụ án rồi cũng phải có kết luận.
Vậy thì, để tôi tự đưa ra kết luận.
Lần cuối cùng gặp Chúc An Lan, chính là đêm gi*t Chúc Duệ.
Cô ấy không biết, thực ra đó là lần thứ tư cô ấy c/ứu tôi.
Lần thứ nhất, là khi cha mẹ tôi qu/a đ/ời, cô ấy khích lệ tôi phải mạnh mẽ.
Lần thứ hai, là khi tôi bị Chúc Duệ quấy rối, cô ấy dạy tôi phải dũng cảm.
Lần thứ ba, là khi Hà Hưởng dùng kỳ thi đại học để đe dọa tôi, cô ấy đã âm thầm bảo vệ tôi.
Lần thứ tư, chính là lần này, cô ấy giúp tôi gi*t Chúc Duệ.
Tôi không cần nói cho cô ấy biết tất cả những điều này.
Tôi hy vọng cô ấy nghĩ rằng Chúc Duệ là do tôi gi*t.
Tôi hy vọng mình có thể giúp cô ấy thoát khỏi hang ổ q/uỷ dữ của Hà Hưởng.
Tôi hy vọng cô ấy có thể tự do ngay trong vũng bùn lầy.
Khi tôi m/ắng cô ấy bỏ đi, trời mưa tầm tã.
Cô ấy toàn thân ướt sũng, chăm chú nhìn tôi.
Giống hệt như vô số lần ngày xưa, sau khi chơi xong về nhà, chia tay nhau trên bờ ruộng.
Trước khi cô ấy quay lưng rời đi, tôi chỉ kịp để lại cho cô ấy câu nói cuối cùng: "Cậu tốt nhất là nên h/ận tớ, cậu h/ận tớ là tốt nhất."