03

"Sao cô biết?" Giọng nói khàn khàn của tên mặc áo mưa vang lên trong buồng thang máy chật hẹp.

"Tôi hay giao đồ ăn cho họ mà. Chỉ trong tuần này thôi, nội bao cao su tôi đã giao lên phòng 802 không dưới bốn năm lần rồi."

Tôi chép miệng, cố ý kéo dài giọng điệu, để từng chữ lọt vào tai bà lão một cách vô cùng rõ ràng: "Chậc, thanh niên mà... thể lực tốt, d/ục v/ọng cao, hiểu được, hiểu được."

Ngay khoảnh khắc dứt lời, đôi mắt đục ngầu ố vàng của bà lão, cực kỳ chậm chạp dời khỏi bóng lưng cao lớn thẳng tắp của tên mặc áo mưa.

Sau đó, bà ta thè chiếc lưỡi màu tím sẫm ra, li /ếm liếm đôi môi khô nứt.

Đó không phải là động tác làm dịu sự khô khan của một người già bình thường. Đó là một sự rung động sinh lý tràn ngập khao khát gần như là phản xạ có điều kiện.

Tay bà ta động đậy, ngón tay chậm rãi nhấc lên, không lệch một ly bấm sáng nút tầng tám.

Ngay sau đó, bà ta ngoảnh đầu lại, những nếp nhăn trên mặt xếp chồng lên nhau theo nụ cười.

"Cô bé, đưa đồ cho tôi đi. Tôi vừa hay... phải lên phòng 802 thăm chúng nó."

Tôi theo bản năng thu túi đồ về phía sau một chút, lắc đầu: "Không được, chúng tôi có quy định, bắt buộc phải giao đến tận tay người nhận."

"Tôi là bà nội của chúng." Giọng bà ta khàn khàn nhưng lại mang theo một ý vị không thể chối từ.

"Cô cứ đưa cho tôi là được rồi, đỡ mất công cô phải chạy thêm một chuyến, phiền phức lắm."

Trên mặt tôi lộ ra sự do dự rõ rệt, đôi môi mím lại. Cuối cùng, giống như thỏa hiệp, bờ vai buông lỏng xuống, tôi đưa túi đồ qua.

"Vậy... được rồi." Tôi nặn ra một chút nụ cười: "Cảm ơn bà ạ."

"Không có gì."

Nhìn bóng lưng bà lão bước ra khỏi thang máy, tôi dồn sự chú ý vào những dòng bình luận không ngừng lướt qua ban nãy.

[Cái quái gì thế... Cốt truyện bị lệch rồi đúng không? Sao bà lão lại đi tìm nam chính vậy?]

[Bà lão này có đ/á/nh lại tên top (1) đẹp trai kia không?]

[Khó nói lắm nhưng mà mị muốn xem!]

[Lâu thế rồi sao kẻ sát nhân vẫn chưa mở hàng? Người đầu tiên bị gi*t là ai vậy?]

[Tôi hy vọng gi*t tên bi/ến th/ái ở tầng năm trước, cậy mình là bác sĩ nhi khoa mà đi sàm sỡ bé gái, thật sự t/ởm ch*t đi được.]

[Yên tâm đi, tên sát nhân này tấn công vô tội vạ. Hắn sẽ gi*t từng phòng một, cho đến khi tòa nhà này chỉ còn lại một người sống thì cốt truyện sẽ kết thúc.]

Vì vậy, tôi rốt cuộc cũng khó thoát khỏi cái ch*t.

Tôi lẳng lặng rũ mắt, thang máy lại đột ngột dừng lại mà không hề có chút dấu hiệu báo trước nào.

Ngẩng đầu lên, tôi liền nhìn thấy bóng lưng của tên mặc áo mưa đang bước ra ngoài thang máy.

Tôi nhìn về phía đèn báo tầng.

Tầng hai.

Bình luận trên màn hình nói không sai. Hắn sẽ dọn dẹp từng tầng một, cho đến khi tòa nhà này chỉ còn lại một người sống. Mà trong cốt truyện gốc, người sống sót đến cuối cùng là nam chính.

Điều này có nghĩa là... bản thân tên sát nhân, tuyệt đối không phải là người sống sót đó.

Vậy thì... tôi có thể đ/á/nh cược một ván không?

Tôi lặng lẽ bám theo sau tên sát nhân ở một khoảng cách không xa, nhìn hắn vung búa lên, "rầm" một tiếng đ/ập tung cửa phòng 201.

Hắn bước vào đi loanh quanh một vòng.

Không có ai.

Trong phòng khách trống rỗng chỉ có bụi bặm lơ lửng dưới ánh sáng.

[Tòa nhà này rốt cuộc phòng nào mới có người vậy?]

[Phòng 202 có một kẻ cuồ/ng c/ưa máy. Tầng ba, tầng bốn trống không. Phòng 501 là nơi tay bác sĩ kia ở, tầng sáu là một bà lão, tầng bảy không có ai, tầng tám là nam chính. Hết rồi.]

[Vậy cũng chẳng có mấy người, nhiệm vụ của tên sát nhân này chẳng phải quá dễ dàng sao?]

[Hehe, lầu trên ngây thơ quá. Người càng ít mới càng đ/áng s/ợ. Điều đó chứng tỏ những kẻ còn sót lại không có ai dễ chọc vào đâu.]

[Pha xử lý vừa rồi của nữ phụ đã trực tiếp đẩy nhóm nam chính đối đầu với bà lão, 666.]

[Bà lão ngỏm rồi à?]

[Vẫn chưa, tên sát nhân chưa lên tầng tám nên góc nhìn chưa được mở khóa. Nhưng nghĩ thôi cũng biết, bà lão đó làm sao mà đ/á/nh lại được gã cơ bắp kia chứ?]

Phòng 202 có kẻ cuồ/ng c/ưa máy sao?

Cơ thể tôi cứng đờ, tôi chậm rãi xoay người nhìn về phía cửa phòng 202 cách mình chưa đầy ba mét ở ngay phía sau.

Trong nháy mắt, tôi cảm thấy con d/ao phay trên tay mình quả thực quá đỗi yếu ớt mỏng manh.

Đang nghĩ xem có nên vội vàng trốn đi hay không.

Cửa phòng 202 đã mở ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhân Viên Giao Hàng Bia Đỡ Đạn Và Kẻ Sát Nhân

Chương 9
Tôi là một nhân viên giao hàng. Khi tôi vừa dựa vào tốc độ tay để giành được một đơn hàng chạy vặt mua bao cao su với thù lao một trăm tệ, tôi còn chưa kịp thầm vui vẻ được hai giây thì đã bàng hoàng phát hiện địa chỉ nhận hàng lại là nhà bạn trai mình. Lúc xách dao phay lao vào thang máy, bên trong còn có một người đàn ông mặc áo mưa, trên tay hắn xách một cây búa lớn. Tôi vừa định vươn tay ra bấm số tầng, trước mắt bỗng nhiên hiện lên vài dòng chữ ngoằn ngoèo. [Nữ phụ bia đỡ đạn lên sàn rồi sao? Chính là cô bạn gái cũ cứ bám riết lấy nam chính không buông ấy.] [Đệt, bên cạnh là kẻ sát nhân trong cốt truyện ẩn kìa! Mới màn đầu tiên mà đã kích thích thế này rồi?] [Cô ta sắp trở thành hồn ma chết oan đầu tiên rồi. Đợi nam chính phát hiện ra thi thể, anh ấy sẽ nổi điên lên trả thù và giết chết kẻ sát nhân.] [Nhưng lúc này không phải nam chính đang ở cùng với nữ chính được định sẵn sao?] [Các người thì hiểu cái gì, ánh trăng sáng chết đi mới là vũ khí sát thương tối thượng~] Ngón tay đang định bấm thang máy của tôi cứng đờ giữa không trung. Cánh cửa sáng bóng như gương phản chiếu lại cái bóng phía sau, người đàn ông mặc áo mưa đang lặng lẽ giơ búa lên, bóng tối bao trùm lấy sau gáy tôi. Ngay giây phút luồng gió từ cây búa giáng xuống, tôi vội vã xoay người lại, nhưng tay không hề vung dao mà đập mạnh lên vai hắn. "Ông anh, thương lượng chút chuyện nhé." Động tác của hắn khựng lại. "Có thể để tôi đi làm thịt đôi cẩu nam nữ kia trước." Tôi nắm chặt cán dao, nghiến răng nghiến lợi nói: "Rồi quay lại ăn búa của anh được không?" "?"
Báo thù
Bất Tử
Boys Love
0
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất
50 tệ gọi ba Chương 11