Tĩnh Thư

Chương 35

20/04/2025 16:48

Chu Di Xuyên từng sang nước ngoài tìm tôi.

Tôi không gặp anh.

Mỗi buổi biểu diễn, anh đều ngồi ở hàng ghế đầu.

Âm thầm, lặng lẽ, không làm phiền, nhưng cũng chưa từng vắng mặt.

Anh tặng tôi vô số những đóa hoa.

Đều là loại tôi thích—rực rỡ, ngát hương, không quá phô trương.

Nhưng mỗi lần nhận hoa, tôi lại nhớ đến...

Buổi diễn năm ấy ở Bắc Kinh.

Trần Diên Đông đang đi công tác, vậy mà vẫn gửi tặng tôi cả một rừng hoa, phủ kín khán phòng nhà hát.

Hoa của anh không cần người mang đến tận tay,

Chỉ cần nhìn thôi đã biết: người ấy luôn dõi theo, luôn nhớ, luôn yêu.

Giờ đây, tôi và Trần Diên Đông đã dứt liên lạc tròn một năm.

Trước khi về nước, Chu Di Xuyên để lại cho tôi một phong thư.

Nét chữ vẫn mạnh mẽ như xưa, nhưng lạ thay, từng câu lại r/un r/ẩy như người viết đang thú nhận tội lỗi:

"Thư Thư,

Trước kia, anh từng rất gh/ét cách em đặt cả linh h/ồn mình vào múa.

Anh chê đôi chân em—đầy vết chai và bầm tím—thật x/ấu xí.

Anh cười nhạo nghề nghiệp của em, cho đó là thứ nghệ thuật rẻ tiền, là trò tiêu khiển của những kẻ nhàn rỗi thời xưa.

Trong lòng anh, em không cần ước mơ, cũng không cần ánh đèn sân khấu.

Em chỉ cần ngoan ngoãn đứng cạnh anh, xoay quanh anh, trở thành một món đồ anh có thể nắm chắc trong tay.

Anh đã từng tin rằng, dù có cưới vợ, sinh con...

Em vẫn sẽ là người không thể thay thế.

Người như chúng ta, nuôi vài bóng hồng—chẳng phải chuyện gì to t/át.

Anh tự cho mình là cao quý.

Còn em, mãi mãi là kẻ không có quyền lựa chọn."

"Thế nhưng em quay lưng đi.

Dứt khoát.

Không khóc, không níu kéo, không quay đầu lại.

Lúc ấy, anh mới biết thế nào là sợ.

Anh từng nghĩ, chỉ cần hủy đi giấc mơ múa của em,

Em sẽ chẳng còn nơi để quay về ngoài vòng tay anh.

Tiếc thay, anh đã nhầm.

Và anh nhận ra... đã quá muộn rồi, Thư Thư."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm