Vẫn Phải Yêu Chính Mình

Chương 5

18/09/2024 11:49

5

Khi đi tôi cũng không mang theo thẻ, chỉ mang theo chút tiền mặt.

Điện thoại và wechat đều thay đổi.

Việc này tôi chỉ nói cho mỗi Lâm Tình biết.

Hiện giờ tôi cũng không muốn dựa vào Hứa Nghiễn Chu nữa, tôi muốn dựa vào chính mình.

Lâm Tình khi biết liền giơ hai tay tán thành, cũng dặn dò tôi thiếu tiền thì nói với cô ấy biết.

Tôi đổi họ đổi tên, tìm một công việc ở thành phố Y, thuê một căn hộ rất nhỏ, còn nhặt được một chú mèo hoang để nuôi.

Không có Hứa Nghiễn Chu, cũng không có mớ yến hội tiệc tùng nhàm chán kia, càng không có người thân hay quen biết.

Tôi có thể không làm đại tiểu thư giới tài phiệt Hứa Vãn, bây giờ tôi chỉ làm chính mình.

Ở chợ không ngừng đấu võ mồm với dì b/án rau chỉ vì năm ngàn đồng, kiêm chức bày sạp cò kè mặc cả với người ta vì mấy đồng bạc lẻ.

Lúc Lâm Tình đến thăm tôi, kh/iếp s/ợ cả buổi.

"Hứa Vãn, cậu....đây còn là đại tiểu thư mà tớ biết không?"

Tôi cúi đầu nhìn chính mình.

Áo thun cao bồi kết hợp cùng giày vải bạt, không có xa xỉ phẩm, thật sự phổ biến đến không thể phổ biến hơn nữa.

“Tớ vốn không phải là đại tiểu thư, đều là Hứa Nghiễn Chu bỏ tiền ra cho tớ ăn mặc nhứ thế.”

“Vậy... "Lâm Tình cẩn thận hỏi:" Cậu còn thích chú cậu không?”

Tôi thuận tay rót cho cô ấy một ly nước: "Mới một năm thôi à bà chị của tôi ơi, tớ cũng không phải cá, trí nhớ bảy giây?”

Cô ấy ấp úng nửa ngày: "Hứa Nghiễn Chu...... muốn đính hôn.”

Đầu ngón tay tôi khẽ run, nước trong chén đầy đến mức tràn ra ngoài tưởng chừng hơn nửa ngày tôi mới phát giác mà dừng lại.

Ừm, so với dự đoán của tôi chậm hơn hẳn một năm cơ.

Tôi còn tưởng rằng, một năm trước lúc Bạch Linh vừa trở về, hai người bọn họ sẽ đính hôn.

“Cậu đi không?”

“Đi, sao lại không tham gia!”

Đi xem dáng vẻ anh cùng người khác cùng một chỗ, có lẽ tôi sẽ ch*t tâm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm