Tôi thuê một căn hộ gần phòng tập nhảy.
Tạ Thanh Yến không tìm tôi, tôi cũng chẳng liên lạc với hắn.
Lần nữa nhận được tin nhắn của hắn, là chuyện của một tháng sau.
Hắn tag cả nhóm: [Tối mai tụ tập, địa điểm cũ.]
Những kẻ biết điều đã gửi lời chúc mừng sinh nhật trong nhóm.
Tôi mới chợt nhớ, mai là sinh nhật hắn.
7 năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi quên sinh nhật hắn.
Mấy đứa thích hóng hớt trong nhóm tag tên tôi:
[Chị Phương Lê, mai chị tới không?]
[Anh Yến trước đó thật sự vì chị mà cãi nhau với gia đình đấy.]
[Chị vì tiền mà chia tay, anh ấy buồn lắm.]
[Nhân dịp tụ tập ngày mai, chị xin lỗi đi, anh Yến sẽ tha thứ cho chị thôi.]
Tôi cần gì phải xin lỗi?
Thích tiền có phạm pháp đâu.
Đang định rời nhóm thì Tạ Thanh Yến lên tiếng: [Mai em đến không?]
Tôi định giả vờ không thấy, nhưng hắn đặc biệt tag tên tôi.
Đây là lần đầu chúng tôi nói chuyện sau khi chia tay.
Suy đi tính lại, tôi trả lời: [Không, không có tiền m/ua quà.]
Tạ Thanh Yến thẳng tay chuyển cho tôi 200.000 tệ trong nhóm.
Hắn lại trở nên hào phóng như xưa.
Không lấy thì phí.
Ai lại từ chối tiền bao giờ chứ?
Tôi cầm 200.000 tệ hắn cho, ra cửa hàng văn phòng phẩm m/ua giấy gói quà 2 tệ.
Ân cần chuẩn bị quà sinh nhật cho hắn.
Vừa đến địa điểm tụ tập, tôi chạm mặt Tạ Thanh Yến.
Hắn mặt mày xám xịt hỏi: "Sao em chặn hết liên lạc rồi?"
Tất nhiên là vì tôi sợ hắn hết tiền sẽ đi v/ay mượn tôi rồi.
Nhưng tôi không nói ra.
Thấy tôi im lặng, hắn tiếp lời: "Phương Lê, chúng ta bên nhau 7 năm, em không có gì muốn nói với anh sao?"
7 năm đó, tôi đã nói với hắn quá nhiều.
Nói muốn cưới hắn.
Nói nếu hắn còn chơi bời thì chia tay.
Còn nói, đây là lần cuối cùng tôi tha thứ.
Nhưng hắn chẳng nhớ câu nào, nên tôi chẳng muốn nói nữa.
Giờ hắn hỏi có gì muốn nói?
Nếu thật sự có, thì là: "Bồi thường thêm tiền chia tay được không?"
"Em!"
Gân xanh trên trán Tạ Thanh Yến nổi lên, tôi biết hắn tức đi/ên rồi.
Quả nhiên, hắn còn ch/ửi: "Phương Lê! Em đúng là đồ khốn nạn!"
Hắn gi/ận dữ rút cả xấp tiền mặt từ trong ví ra, ném thẳng vào mặt tôi.
Không ngờ tình tiết trong phim lại xảy ra với mình, nhưng tôi chẳng gi/ận chút nào.
Giá mà ngày nào cũng có người dùng tiền ném vào mặt mình thế này thì hay biết mấy.
Tôi cúi xuống nhặt từng tờ tiền.
Vừa hay đám bạn dự tiệc tới nơi, họ vây quanh Tạ Thanh Yến, khuyên nhủ:
"Anh Yến làm gì thế, chị Phương Lê khó khăn lắm mới tới."
"Anh tổ chức buổi tụ tập này, chẳng phải là để làm lành sao?"
Tạ Thanh Yến gào lên: "Ai thèm làm lành, cô ta cút càng xa càng tốt!"
Nghe hắn ch/ửi rủa, lòng tôi bình thản, nhặt hết tiền bỏ vào túi.
Tiện tay lấy món quà sinh nhật đã chuẩn bị đưa cho hắn, nói: "Tạ Thanh Yến, sinh nhật vui vẻ."
Nói xong, tôi quay lưng bỏ đi.