KHI TÔI BỊ SẾP QUY TẮC NGẦM

Chương 2

13/04/2026 10:05

Tôi vẫn còn chút căng thẳng, nhắm nghiền hai mắt: "Sếp... Sếp ơi, tôi là lần đầu."

"Ồ?"

"Tôi... không có kinh nghiệm gì mấy, mong anh... đừng để tâm."

Bên tai vang lên tiếng cười khẽ của Lý Hàn: "Không sao, tôi dạy cậu."

Tôi hít vào một hơi thật sâu, từ từ mở mắt ra, bắt đầu động tác cởi quần áo, "Cảm... cảm ơn Sếp!"

4.

Mãi đến khi trên người chỉ còn sót lại chiếc quần l/ót CK, tôi mới bàng hoàng phát hiện toàn thân mình đỏ ửng như tôm luộc.

Ông chú kỳ cọ hôm qua quả nhiên rất nghe lời tôi, chẳng hề nương tay chút nào. Lực tay phải nói là cực kỳ sung mãn. Nhưng thế này thì trông tôi chẳng còn vẻ gì là trắng trẻo sạch sẽ nữa rồi. Tôi đỏ quá mức quy định.

Nhìn cái nhíu mày của Lý Hàn khi đang quan sát mình, tôi thầm thở dài một tiếng. Lại làm Sếp thất vọng rồi. Chắc chắn trong lòng anh ta đang trừ điểm tôi tơi tả.

Lý Hàn nhìn chằm chằm hơi lâu, không nhịn được mà hỏi tôi: "Cậu bị thế này là..."

"Tôi không có bệ/nh! Tôi không mắc bất cứ loại bệ/nh bậy bạ nào hết!" Tôi đáp nhanh như c/ắt. Không thể để anh ta hiểu lầm rằng tôi mắc chứng bệ/nh truyền nhiễm không lành mạnh nào đó được.

Anh ta trưng ra một vẻ mặt đầy nghi hoặc. Ba giây sau, anh ta hỏi tiếp: "Dị ứng à?"

"Không phải, là do lúc tắm nhờ ông chú kỳ cọ kỳ mạnh tay quá thôi ạ."

Lý Hàn dường như thấy chuyện này khá thú vị, anh ta lại bật cười thành tiếng, "Cậu đúng là... bảo cậu tắm sạch, sao lại ngoan ngoãn nghe lời đến mức này?"

Tôi nổi hết cả da gà. Bình thường mấy trăm năm chẳng thấy anh ta cười lấy một cái, thế mà hôm nay cái gã mặt liệt này lại cười những hai lần. Nhưng nghĩ lại cũng đúng, đàn ông trước khi làm "chuyện đó" thì tâm trạng lúc nào chẳng cực kỳ tốt. Tôi coi như cũng được thấy một mặt khác của gã "ngụy quân tử" này rồi.

Anh ta thu lại nụ cười, bảo tôi: "Đồ ở trong túi, còn túi để ở bên trong, bây giờ tôi đi lấy, cậu đợi một lát."

Tôi đáp một cách vô lực: "Vâng."

Tôi đứng quay lưng về phía phòng trong, lúc nghe thấy tiếng Lý Hàn đi ra, đằng sau vọng đến một câu: "Đồ mới tinh đấy, cứ yên tâm mà mặc."

Mặc? Không phải là đeo à? Sao lại còn phải "mặc" nữa? Chẳng lẽ là... Không phải loại trang phục "phim ảnh" mà tôi đang nghĩ tới đấy chứ? Nhưng mà ngoài loại đó ra thì còn khả năng nào nữa đâu. Tôi chỉ không ngờ Sếp mình lúc riêng tư lại chơi bời "nặng đô" đến thế.

Tôi không quay người lại, đưa một cánh tay ra phía sau, bi tráng thốt lên: "Đưa cho tôi đi."

?

Cảm giác chạm vào tay tôi không phải là chất liệu lưới xuyên thấu hay ren rúa gì cả. Hình như hơi trơn bóng và mát lạnh. Chất vải này... hơn nữa trang phục này cũng không hề thiếu vải như tôi tưởng tượng.

Tôi bóp nhẹ trong tay, đưa lên trước mắt nhìn kỹ. Một chiếc quần bơi.

Hồ bơi play? Trong đầu tôi bắt đầu nhảy số ra các phân cảnh: Sân thượng tầng đỉnh. Hồ bơi ngoài trời. Một lão Sếp đang "đói ăn". Và một tôi nhỏ bé đang chờ bị làm thịt.

"Thay đi, tôi không nhìn cậu đâu." Giọng nói bình thản phía sau lại vang lên.

Anh không nhìn? Ai tin? Đã đến nước này rồi còn giả vờ chính nhân quân t.ử làm gì? Bây giờ nhìn với lát nữa l/ột sạch ra thì có gì khác biệt không?

Tôi cứng đờ cổ không thèm ngoảnh lại, cứ thế quay lưng về phía anh ta mà thay quần bơi. Nhìn thì nhìn đi, miễn là tôi không quay đầu lại, tôi có thể giả vờ như anh ta cũng không nhìn thấy tôi.

"Đi thôi, thay xong rồi thì chúng ta sang bên hồ bơi."

"Vâng."

Tôi cúi gầm mặt đi sau lưng Lý Hàn. Thang máy đi thẳng lên tầng thượng. Lý Hàn dường như nhận ra sự bất an của tôi, bèn bắt chuyện trong thang máy, "Ngượng ngùng cái gì? Còn có những người khác nữa mà."

Người khác nữa? Có thứ gì đó vừa vỡ vụn. Là tam quan của tôi. Có thứ gì đó sắp nứt ra. Là... Cái thân hình g/ầy gò yếu ớt này của tôi, làm sao mà chịu đựng nổi "tập thể" đây? Tôi âm thầm sờ sờ m.ô.n.g mình. Làm đàn ông sao mà khổ thế này!

Bước ra khỏi thang máy, tôi nghe thấy tiếng nhạc và tiếng trò chuyện của đám đông. Tôi ngẩng đầu lên, sững sờ kinh hãi: "Hóa ra là tiệc bể bơi! Chúng ta chỉ đến đây để bơi thôi đúng không?"

Lý Hàn hiển nhiên không hiểu nổi sự kinh ngạc của tôi: "Cậu thay cả quần bơi rồi, không phải đến bơi thì cậu nghĩ là đến để làm gì?"

...

Tôi... có thể không nói ra điều mình vừa nghĩ được không...

Tôi nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Dĩ nhiên là đi bơi rồi ha ha, không bơi thì còn làm gì được nữa chứ?"

Trút bỏ được gánh nặng ngàn cân, tôi bước ra khỏi cửa thang máy, một chân lảo đảo suýt ngã. Lý Hàn nhanh tay đỡ lấy tôi: "Lục Tể Vũ, sao chân cậu lại bủn rủn thế này?"

Do anh dọa tôi đấy chứ còn gì nữa.

"Vẫn ổn chứ?" Giọng anh ta có chút quan tâm.

Tôi đứng thẳng dậy: "Không sao ạ, hơi mỏi chân chút thôi. Chắc là do dạo này hơi yếu." Nghĩ đến điều gì đó, tôi lại nói: "Sếp này, anh bảo đi bơi từ sớm có phải tôi đã tự mang quần bơi đi rồi không."

"Trong hạng mục trúng thưởng có ghi mà, trước bữa tối sẽ có tiệc bể bơi."

Tôi chợt nhớ ra lúc đó mình căn bản còn chẳng thèm nhìn kỹ trong bao lì xì viết cái quái gì, cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.

"À phải rồi, đúng thế thật." Tôi gãi đầu.

Lý Hàn vẫn không buông tay. "Để tôi dìu cậu một lát."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm