"Tề..."
Tôi vừa há miệng định gọi, hắn đã lướt qua người tôi.
Tôi ngoái đầu nhìn theo, chỉ thấy hắn gi/ật lấy chai nước khoáng từ tay Lâm Ngạo Kiệt.
Lâm Ngạo Kiệt gần như ngay lập tức giơ tay định gi/ật lại, nhưng đã dễ dàng bị Tề Tu khóa tay quật ngã.
Rầm!
Chai nước vẽ một đường cong hoàn hảo rồi rơi thẳng vào thùng rác.
"Tề Tu! Cậu có ý gì hả?" Lâm Ngạo Kiệt vung nắm đ/ấm thẳng vào đầu Tề Tu.
Tôi lao tới dùng tay đỡ lấy cú đ/ấm.
"Hai người bị đi/ên à?!"
Tôi dùng hết sức kéo hai người ra xa.
"Đánh nhau ngay trên sân bóng, tuần sau muốn đọc diễn văn trước toàn trường à?"
Cả hai dần lấy lại bình tĩnh, nhưng sắc mặt vẫn không mấy dễ chịu.
Tề Tu giơ tay định kéo tôi đi, nhưng tôi đã hất ra.
Bởi cơn chóng mặt lại ập đến.
Toàn thân bỗng dưng ê ẩm, uể oải lạ thường.
Ch*t ti/ệt, có lẽ tôi bị ốm thật rồi.
Tôi gần như không chống đỡ nổi, thậm chí chẳng buồn lấy lại quả bóng rổ.
Vứt lại câu "nhờ cậu xin phép hộ" rồi vội vã rời đi.
Lâm Ngạo Kiệt và Tề Tu định đuổi theo, nhưng bị tôi quát cho quay lại.
Có lẽ mặt tôi lúc đó xanh xao quá, cả hai đều không dám cãi lời.
Khi bắt được taxi về đến nhà, người tôi đã ướt đẫm mồ hôi.
Mồ hôi lạnh cứ tuôn ra không ngừng.
Tôi chợt nhớ mấy hôm trước tôi tắm nước lạnh.
Ch*t ti/ệt, rõ ràng mùa hè năm trước tắm nước lạnh có sao đâu? Sao lần này lại bị cảm được?
Mà còn bị cảm thành bộ dạng thảm hại thế này.
Mờ mịt lục tìm hộp th/uốc, tôi lấy đại một vỉ th/uốc cảm, liếc qua thấy chưa hết hạn liền nhét ngay vào miệng.
Đau đầu quá...
Vừa nghĩ thế, tôi đã lăn ra giường thiếp đi.