Lưới Tình Giăng Kín

Chương 5

03/08/2026 18:42

Giang Thính lái xe như bay, cả người như mất hết lý trí.

Lốp xe rít lên trên con đường núi ẩm ướt, mặc cho tôi ra hiệu thế nào, anh vẫn nhìn thẳng về phía trước, không liếc nhìn lấy một lần, không nói một lời.

Mãi cho đến khi bị đưa vào biệt thự Thiển Nguyệt Loan mới m/ua gần đây và bị đ/è dưới thân, anh mới đối mặt với tôi lần nữa.

Tôi giãy giụa định dùng tay ra hiệu, nhưng lại bị anh giữ ch/ặt, mười ngón tay đan khít vào nhau.

Cảm giác lạnh lẽo đột ngột ập xuống, mạnh mẽ cư/ớp đi hơi thở của tôi.

Như một con mãnh thú thoát khỏi xiềng xích, tùy ý giải phóng d/ục v/ọng đã kìm nén đến cực điểm.

Khi có lại được hơi thở, anh tựa trán vào trán tôi, mắt đỏ ngầu, giọng khàn đặc.

"Ôn Tụng, em coi tôi ch*t rồi hay sao mà dám tìm thằng đàn ông khác?"

"Sao em dám?"

"Anh đã trông chừng em như vậy rồi, sao vẫn không ngoan?"

Phản ứng này của Giang Thính khiến tôi có chút bất ngờ, lẽ nào anh...

Lúc này mà vẫn không hiểu được tấm lòng của anh thì tôi thật quá ngốc, trong lòng vừa có chút mừng thầm, tôi lại tha thiết muốn nói rõ ràng với Giang Thính.

Tôi giãy tay ra, vội vàng ra hiệu với anh, "Anh bình tĩnh một chút."

"Có thể có..." chữ "hiểu lầm" còn chưa kịp ra hiệu, tay đã bị anh kẹp lại.

"Không bình tĩnh được."

Ánh mắt Giang Thính đầy vẻ âm u, "Em không vui, anh đã liều mạng xử lý xong công việc bay về để dỗ em."

"Tụng Tụng? Mẹ nó, nó dựa vào cái gì mà gọi như vậy?"

"Giỏi lắm, em xem anh là cái gì?"

"Anh đã xếp hàng mười mấy năm nay, lại có thể bị kẻ khác chen ngang được sao?"

Cảm giác ẩm ướt nóng hổi leo lên vành tai, tôi không nhịn được mà rụt cổ lại.

"Đừng trốn."

"Biết đây là đâu không?"

"Phòng tân hôn," anh gầm nhẹ, "Đây là phòng tân hôn anh đã chọn lựa rất lâu sau khi nghe tin em muốn gả cho anh."

"Trái tim em bị chó ăn rồi à? Còn phải đối tốt với em thế nào nữa mới sưởi ấm được em đây?"

Tôi vô cùng lo lắng, muốn giải thích, muốn hỏi rõ chuyện ghi âm.

Nhưng tay lại bị anh kìm ch/ặt, càng giãy giụa càng bị siết ch/ặt hơn.

"Cự tuyệt anh đến thế sao?"

Giang Thính tỏ vẻ không thể tin được, ánh mắt đầy vẻ tan nát.

Cự tuyệt cái gì chứ, tôi là người c/âm, miệng không nói được, chỉ có thể dùng tay.

Anh kìm kẹp công cụ của tôi rồi thì tôi giao tiếp thế nào đây?

Những nụ hôn dày đặc rơi xuống, mang theo chút vội vã và bá đạo.

"Bà xã, em thật không ngoan."

"Hôm nay nhìn thấy nó anh đã muốn phát đi/ên rồi, rốt cuộc nó dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì hả Ôn Tụng?"

Khi cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ eo, mắt tôi đầy vẻ hoảng hốt, đi/ên cuồ/ng lắc đầu với anh.

Giang Chước nhìn chằm chằm vào tôi, cười lạnh một cách âm hiểm, gằn từng chữ, "Anh... không... hiểu."

Một luồng điện chạy dọc sống lưng, giữa những bóng cây chao đảo, nước mắt tôi không kìm được mà trào ra.

Giang Thính cười như không cười, vô cảm lau đi giọt lệ chưa khô trên khóe mắt tôi.

"Khóc xong rồi?"

"Tiếp tục."

Trong đêm khuya tĩnh lặng, Giang Thính ghìm giọng, lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác, "Em chỉ có thể là của anh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
5 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm