Cá Chậu Nhớ Vực Xưa

Chương 13

31/07/2024 11:05

13

Chàng phái người đến giúp ta trang điểm, mặc một bộ y phục màu xanh biếc làm ta trông có vẻ trẻ trung hơn. Khi ta đến nơi hẹn ngoài cung, chàng đã đến trước rồi.

Hôm nay chàng mặc y phục màu trắng ngà, tóc đen được buộc cố định bằng vương miện mạ vàng gắn ngọc bích, dáng người cao lớn, khi chàng bước đến trông như thần tiên giáng trần.

Chàng tự nhiên nắm lấy tay ta, ta cố gắng rút tay ra nhưng chàng càng nắm ch/ặt hơn.

Giờ đây dân chúng an cư lạc nghiệp, phố chợ về đêm cũng đông đúc, chàng nắm tay ta đi giữa dòng người tấp nập, trên đường bất cứ món gì mới lạ ta cũng phải dừng lại xem.

Ở trong cung nhiều năm, ta sống như một con rối, đã quên mất thời trẻ Cố Uyên thường dẫn ta đi chơi ở chợ đêm.

Có một ông lão b/án kẹo hồ lô nói một câu "Lang tài nữ mạo" (trai tài gái sắc), chàng liền m/ua hết kẹo hồ lô của ông ấy. Sau khi nhận ra không thể ăn hết, chàng chia kẹo cho những đứa trẻ xung quanh, nghe chúng nói những lời chúc tốt lành.

Đi dạo một lúc thì đến tửu lâu lớn nhất Kinh thành - Thủy Nguyệt Lâu, thời trẻ Cố Tiêu giàu có thường dẫn chúng ta đến đây mở rộng tầm mắt, từ khi ta vào cung đã nhiều năm không tới.

Tiểu nhị nhìn thấy chàng liền dẫn chúng ta vào một gian phòng thanh nhã, Thủy Nguyệt Lâu thường có văn nhân nhã sĩ, vương công quý tộc tụ họp, có mỹ nữ ca múa, có rư/ợu th!t cao lương, quả thật danh bất hư truyền.

Chỉ có một điểm không tốt là những ánh mắt đong đưa nhìn Cố Uyên, có vài người bạo gan tiếp cận chàng, ta cúi đầu ăn cơm, không nhìn những mỹ nhân diễm lệ ấy.

Bỗng nhiên khuôn mặt tươi cười của Cố Uyên xuất hiện trước mặt ta, chàng nói ngắm mỹ nhân ca múa phải có rư/ợu ngon, chàng rót cho ta hết ly này đến ly khác, "Này, Cố Uyên, đừng lắc lư nữa, lắc làm ta chóng mặt."

"Cố Uyên, ngài nóng à? Sao lại cởi áo?"

...

"Cố Uyên, nhẹ thôi, ta đ/au."

...

Khi tỉnh dậy, ta đã trở lại Thiên Thu Cung, chỉ cảm thấy toàn thân đ/au nhức, trên vai không biết va vào đâu mà bị bầm tím.

Tửu lượng ta không tốt lắm, trước đây ta và Cố Uyên cùng nhau ra ngoài uống rư/ợu, ngày hôm sau chàng nói với ta rằng sau này không được ra ngoài uống rư/ợu với người khác ngoài chàng, ta cũng không biết hôm đó ta đã làm gì, lúc nói vậy mặt chàng còn đỏ lên vì tức gi/ận.

Khi thái giám bên cạnh Cố Uyên đến tuyên chỉ, ta đang viết chữ trong thư phòng.

Hôm nay ta mặc một bộ y phục đỏ, khi sắp đi Xuân Đào kéo lấy tay áo ta không buông, "Xuân Đào tốt của ta, hãy chăm sóc tốt phủ An Quốc Công, Tạ Ngọc Đường là một người tốt, ngươi gả cho hắn ta rất yên tâm, chỉ là sau này đừng làm điểm tâm nữa, ngoài Tạ Ngọc Đường ra thì người khác thật sự không nuốt nổi đâu."

Trong điện Tuyên Thất, Cố Uyên mặc một bộ long bào đen đứng trên cao, nhiều năm làm hoàng đế, trên người tự nhiên có vài phần khí chất đế vương.

Ta nghe thái giám đọc những lời buộc tội của ngôn quan, kể rõ tội trạng ta gây họa cho quốc gia, khi tiên đế ép cưới ta, những gia tộc thế gia này đã đe dọa ta như thế nào, nay ta làm thái hậu không thể mưu cầu lợi ích cho họ, liền muốn bỏ ta.

Ta quỳ phía dưới, nghe thái giám đọc di chiếu của tiên đế, "Tuyên chỉ ngày này, ban cho Trì Du một chén rư/ợu đ/ộc, bảo toàn danh dự, sau khi ch*t, họa không liên lụy đến gia đình. Khâm thử." Ta mặt không đổi sắc tiếp chỉ tạ ơn hoàng ân, lão hoàng đế này lúc ch*t vẫn còn tính kế với ta.

Cố Uyên bước xuống từ ngai vàng, "Nhi thần cung tiễn mẫu hậu."

Ta cười chua chát, "Nguyện quân không nhớ chuyện cũ, giữ cho giang sơn vô lo, ngàn năm trường an."

Ta cầm lấy chén rư/ợu trên bàn uống một hơi cạn sạch, một cơn đ/au đớn quét qua toàn thân, m/áu đỏ tươi từ khóe miệng chảy xuống, nhỏ lên y phục đỏ tươi của ta, trước khi nhắm mắt lần cuối ta nghĩ hôm nay mặc y phục cưới mà chàng từng tặng, không biết chàng có nhìn kỹ hay không.

Ta ngã xuống đất, lúc ý thức dần mờ đi, ta nghe thấy một tiếng "Đợi ta."

Mùa thu năm Quang Đức thứ tám, Hoàng Thái Hậu Hồng Nghị băng hà.

Hoàng đế nhân hiếu, vì quá đ/au buồn trước cái ch*t của hoàng thái hậu nên đã xóa tội cho An Quốc Công, phục chức cho con trưởng Trì Hoài Cẩm và con thứ Trì Hoài Sâm.

Đồng thời gả công chúa Ninh Thục cho con thứ An Quốc Công Trì Hoài Sâm, gả nghĩa nữ An Quốc Công Xuân Đào cho Thái phó Tạ Ngọc Đường.

Vì hoàng thái hậu mới mất nên lễ thành hôn không tổ chức lớn.

Năm Quang Đức thứ mười một, bốn biển thái bình, dân chúng an cư lạc nghiệp, thiên hạ thái bình.

An Quốc Công tưởng nhớ cố thê, b/ệnh lâu không chữa được, con trưởng Trì Hoài Cẩm kế tục chức An Quốc Công, con thứ Trì Hoài Sâm xin chỉ trấn thủ biên cương, công chúa cùng con trai nhỏ sống ở phủ công chúa.

Năm Quang Đức thứ mười ba, hoàng đế băng hà, vì không có con nối dõi nên truyền ngôi cho Cố Hoài, hiệu là Tuyên Khánh.

Tuyên Khánh đế trị quốc cần mẫn, chỉ có một hoàng hậu không có phi tần, đế hậu hòa thuận, được truyền tụng là câu chuyện đẹp của ngàn đời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghe tiếng Phạn, chẳng nghe gió

Chương 8
Ở vùng cao nguyên tuyết phủ của chúng tôi, nếu người phụ nữ đã xác định người chồng đi cùng mình suốt đời suốt kiếp, thì phải thực hiện nghi thức ba bước một lạy để leo lên đỉnh núi thần. Nàng sẽ cầu xin một viên "thiên châu" cho người ấy, rồi mài giũa nó thành nhẫn cưới. Vào ngày lễ xoay núi năm thứ năm chúng tôi yêu nhau, bạn gái tôi, Thẩm Lam, cuối cùng cũng mang theo viên thiên châu trở về. Những lá cờ phướn bay phấp phới, mọi người reo hò, tim tôi cũng đập liên hồi không ngừng. Ngay lúc tôi đang xoay vòng kinh luân, định đón nàng tiến về phía mình, thì chiếc kinh luân trong tay đột ngột xoay ngược lại một vòng. Trong tâm trí tôi, bỗng dưng vang lên giọng nói già nua và tuyệt vọng của một người đàn ông. Đó là tôi của mười năm sau. Giọng của anh ta trống rỗng: "Đừng đợi nữa, tối nay Thẩm Lam sẽ đeo viên thiên châu đó lên cổ của ánh trăng sáng trong lòng cô ấy." "Cô ấy nói, Lục Tử An sức khỏe không tốt, viên thiên châu này coi như là hoàn thành tâm nguyện muốn được ở lại núi tuyết của anh ta." "Cô ấy còn nói, mày yêu cô ấy đến mức có thể hy sinh cả mạng sống, dù có tùy tiện mua cho mày một hòn đá, mày cũng chẳng dám làm ầm ĩ đâu." Giây tiếp theo, tiếng nói trong tâm trí tôi bị gió tuyết vùi lấp.
Tình cảm
0
LẨU ĐÊM Chương 8