Cậu thiếu niên vẫn đứng nguyên tại chỗ, trong tay bị nhét một chiếc balo màu hồng.

Cậu cúi đầu cười khẽ, từ tốn kéo khóa balo giúp cô.

Có lẽ chính cậu cũng không biết, vô tình mọi sự dịu dàng của mình đều dành hết cho Hạ Linh.

Cuộc sống cấp 3 có nhịp độ rất nhanh, nửa tháng sau khi khai giảng đã trôi qua.

Giờ tan học của lớp 10 sớm hơn lớp 11 năm phút.

Giáo viên vừa rời đi, Hạ Linh xách balo chạy ngay ra ngoài, sợ rằng nếu không đến cổng trường sớm, Châu Duẫn Nam sẽ không nhìn thấy mình mà đi trước.

Người qua lại vội vã, đều mặc cùng một kiểu đồng phục.

Hạ Linh đứng lên một phiến đ/á bên đường, nhón chân tìm bóng dáng quen thuộc.

"Tổ trưởng, đứng vậy nguy hiểm lắm."

Diệp Dịch Phàm tay xách đồng phục, tay kia cầm quả bóng rổ, đôi mắt đào hoa mang theo ý cười, giọng nói bông đùa.

Hạ Linh nghe thấy tiếng gọi, quay đầu lại, ánh mắt khựng lại một chút. Người đứng trước mặt là cậu bạn trong tổ học tập, người luôn không nộp bài tập đúng hạn.

Cô bé từ từ bước xuống khỏi bậc thềm, ánh mắt lại hướng về phía đám đông một lần nữa, "Có chuyện gì sao?"

Diệp Dịch Phàm khoác đồng phục lên vai, tay nghịch quả bóng rổ, không biết nghĩ gì mà đột nhiên bật cười, để lộ hàm răng trắng đều:

"Cho tớ xin thời khóa biểu đi. Tớ hứa sau này sẽ nộp bài tập đúng hạn, không làm khó tổ trưởng nữa."

Hạ Linh không nghĩ ngợi gì, theo bản năng gật đầu:

"Nhưng làm sao để gửi cho cậu được?"

Diệp Dịch Phàm cười rạng rỡ hơn, lấy từ túi ra một cây bút đen, rồi xòe lòng bàn tay ra:

"Viết số điện thoại của cậu vào đây."

Ngay lúc đó, Châu Duẫn Nam vừa ra khỏi cổng trường liền nhìn thấy cảnh này.

Cô cúi đầu ngoan ngoãn viết gì đó lên lòng bàn tay của cậu bạn, vài lọn tóc mái xõa xuống trước trán theo làn gió, góc nghiêng gương mặt tinh khôi dịu dàng.

Không cần nghĩ cũng biết, Hạ Linh đang viết gì.

Đúng lúc đó, Hạ Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô bé bỗng rực sáng, siết ch/ặt quai cặp chạy về phía cậu.

Châu Duẫn Nam không nhìn cô, thay vào đó là ánh mắt lạnh lẽo đối diện với Diệp Dịch Phàm đứng tại chỗ. Đôi môi cậu mím ch/ặt, ánh mắt đen thẳm như một dòng chảy ngầm cuộn sóng.

Chỉ trong vài giây, không khí đã tràn ngập căng thẳng.

"Anh làm sao thế?"

Hạ Linh bước đến gần, nghiêng đầu vẫy tay trước mặt cậu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Cậu thiếu niên ánh mắt lạnh lùng, là dáng vẻ mà cô chưa từng thấy bao giờ.

Không nói lời nào, cậu cúi xuống, nắm lấy cổ tay cô bé, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy quyền:

"Về nhà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạch nguyệt quang làm vỡ ngọc như ý, cả triều đình phát điên

Chương 9
Bản thân vốn là Tài Thần chuyển thế. Năm ta giáng thế, quốc khố trống rỗng, chỉ vì ta hoan hỷ mà Đại Uyên triều vượt qua cơn nguy khốn tài chính. Quốc sư khẳng định ta là Tài Thần hạ phàm, tâm ta càng vui thì vận nước càng vượng, tâm ta sầu muộn thì tài vận quốc gia sẽ tiêu tán điên cuồng. Bởi lẽ đó, Hoàng đế đặc cách miễn hết thảy quy củ, phụng thờ ta như tổ tông sống của Đại Uyên triều. Quần thần văn võ trong triều lại càng thay phiên nhau tìm đủ mọi cách vào cung để chọc cho ta nở nụ cười. Mãi cho đến khi Tô Uyển Nhi, bạch nguyệt quang của Hoàng đế, hồi kinh. Ả cậy mình có ơn cứu mạng, lại tự phụ có bản lĩnh mẫu nghi thiên hạ, nhưng ả căm ghét nhất là dáng vẻ ngây thơ này của ta. Ta đang ngồi trong đình nghỉ mát nơi ngự hoa viên, đếm những hạt dạ minh châu do Tây Vực tiến cống, ả bỗng nhiên xông tới hất đổ rương báu của ta. "Nhìn thấy kẻ ăn không ngồi rồi như ngươi, ta cảm thấy buồn nôn." "Thu lại bộ dạng đó của ngươi đi, chốn thâm cung này chỉ dựa vào gương mặt thì không bảo vệ được ngươi cả đời đâu!" "Chỉ có nữ tử hiền lương thục đức như ta mới xứng làm Hoàng hậu, kẻ ăn hại như ngươi chỉ xứng vào Hoán Y Cục." Ta nhìn những hạt dạ minh châu lăn lóc đầy đất, nghi hoặc nhìn ả: "Ngươi là kẻ phương nào?"
Cổ trang
Linh Dị
9