Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 231: Phá vỡ sự sùng bái đối với Đại ma vương

05/03/2025 13:06

Người ta là cô gái lọ lem nửa đêm thay váy áo đẹp, lên xe ngựa đến hoàng cung của hoàng tử, còn cô thì nửa đêm canh ba hóa thành tiểu yêu tinh chuyên lượn lờ quán bar để tăng độ chán gh/ét của Đại m/a vương...

Ài....

Hai ngày nay Lục Đình Kiêu rất bận rộn, bây giờ chắc vẫn chưa ngủ đi?

Ninh Tịch chạy ra ban công nhòm qua phía phòng Lục Đình Kiêu một cái, quả nhiên thấy thư phòng vẫn sáng đèn.

Vì vậy cô liền chạy đến gõ cửa cho anh ta m/ù mắt luôn!

“Cốc cốc cốc” gõ cửa ba tiếng, một lát sau bên trong truyền đến một chuỗi tiếng bước chân trầm ổm, tiếp theo, cửa mở ra.

Lục Đình Kiêu nhìn rõ người ngoài cửa xong, quả nhiên môi khẽ run lên: “Cô...”

“Tôi hẹn bạn ra ngoài uống rư/ợu, tới báo cho anh một câu!” Ninh Tịch nói xong tràn đầy mong đợi nhìn phản ứng của Lục Đình Kiêu.

Sự kinh ngạc của Lục Đình Kiêu chỉ thoáng hiện lên rồi biến mất, bình tĩnh gật đầu như thể không nhìn thấy lối ăn mặc khoa trương của cô: “Ừ, đi chơi vui vẻ.”

Nói xong còn hỏi một câu: “Cần tôi bảo lái xe đưa em đi không?”

Sắc mặt Ninh Tịch hơi đen lại: “Khụ, không cần, tôi tự lái xe đi...”

Ninh Tịch hít sâu một hơi vừa định rời đi thì Lục Đình Kiêu đột nhiên đi tới trước mặt cô.

Anh ta lại muốn làm gì?

Ninh Tịch bất giác lui về sau một bước nhưng vẫn không tránh được cánh tay đang đưa tới...

Ngón tay của anh chạm vào rái tai của cô, thậm chí còn nhẹ nhàng nhéo một cái, lông tơ toàn thân Ninh Tịch đều dựng đứng hết lên, vội đưa tay ôm lấy tai vẻ mặt như thể đang nhìn quái vật ăn thịt người.

Khóe miệng Lục Đình Kiêu cong lên một độ cong khó mà phát hiện, chỉ chỗ anh vừa mới chạm vào nói: “Chỗ này của cô có một nốt ruồi màu đen.

“Cho nên?” Đang yên đang lành nói nốt ruồi của cô làm gì? Đầu óc của Ninh Tịch vốn đang hỗn lo/ạn giờ lại càng không theo kịp tư duy của anh.

“Cô mặc đồ như với trang điểm như này thì người bình thường chắc chắn không nhận ra nhưng nốt ruồi này lại đủ để chứng minh thân phận của cô, tốt nhất nên che lại.” Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch đứng cách ra hai bước: “Một cái nốt ruồi thôi, làm gì có ai để ý?”

“Cẩn thận vẫn hơn.”

“Được rồi, anh nói có lý, để tôi về lấy khuyên tai che lại!”

“Ừ.”

Sau trận giao phong ngắn ngủi cuối cùng thì Ninh Tịch tự cưỡi xe ra khỏi cửa.

Tại sao lần này vừa mới bắt đầu, cô đã có cảm giác mình thất bại?

Không được không được, tỉnh táo một chút, nhất định phải phá vỡ sự sùng bái đối với Đại m/a vương!

...

Quán bar.

Hiếm có lắm mới có dịp Ninh Tịch buông thả bản thân một lần, cô gọi một chai rư/ợu rồi ngồi ở quầy bar tự rót tự uống.

Phía sàn nhảy vô cùng náo nhiệt nhưng cô chẳng có chút hứng thú nào, không yên lòng cầm ly rư/ợu ngây người.

Mấy cái chỗ như hộp đêm này lúc ở nước ngoài cô đã chơi đến chán, chẳng có chút mới mẻ nào, có nóng bỏng cuồ/ng nhiệt hơn nữa trong mắt cô cũng chỉ như một vở hài kịch không tiếng...

Uống hết một chai, Ninh Tịch lại gọi chai thứ hai.

Rư/ợu không khiến cô thả lỏng mà trái lại còn khiến cô càng thêm buồn phiền, rối lo/ạn.

Đúng lúc này, một người đàn ông bưng ly rư/ợu trong tay đi tới: “Tiểu thư, đi một người?”

Người đàn ông này nhìn có vẻ ngoài 30 tuổi, áo quần gọn gàng, trông cũng ra dáng tri thức --- là cái loại tự nghĩ rằng mình rất tốt đẹp.

Trong lúc Ninh Tịch uống hết chai rư/ợu kia thì đã có không ít người chú ý tới cô nhưng mà chỉ cần nhìn một cái thôi cũng đủ biết cô là một tay giang hồ lão luyện, người bình thường không dám ra tay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiền Đề Yêu

Chương 20
Diêm Bạc Văn vừa có tiền, có nhan sắc, có quyền thế, lại cực kỳ thích mới mẻ. Những bạn tình đi bên cạnh anh ta, tuyệt đối không ai quá 20 tuổi. Đó là "hạn sử dụng" mà anh ta tự tay áp đặt cho họ. Ngoại trừ tôi. Tôi là ngoại lệ. Chúng tôi quen nhau hai mươi năm, ở bên nhau tám năm. Tôi là người ở lại bên cạnh anh lâu nhất. Lâu đến mức mỗi một đời "tiểu tình nhân" của anh ta đều chán ghét tôi ra mặt. Một cậu nhóc nhướng mày nhìn tôi, giọng điệu mềm mỏng, nhưng đầy khiêu khích: "Anh Văn, tối nay anh không cần ở nhà bầu bạn với anh Diêm Du sao?" Bạn bè của Diêm Bạc Văn cười khẩy tiếp lời: "Cậu vẫn chưa chán à? Anh ta có cái gì tốt chứ? Nhan sắc chẳng phải hạng đỉnh cao, không gia thế, không biết thú vui, tuổi tác cũng lớn rồi." "Lại còn là một thằng ngốc." Phải rồi, tôi là một thằng ngốc. Bẩm sinh, có giấy chẩn đoán hẳn hoi, chữa không khỏi. Diêm Bạc Văn vẫn không chút biểu cảm, bình thản đón lấy ly rượu từ tay người nọ, giọng điệu hờ hững: "Thì đã sao?"
4.25 K
2 NHÃ HÀ Chương 19
3 Tình Yêu Vô Bờ Chương 12
10 Lấy ơn báo đáp Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghìn lần qua ải Dương

Chương 9
Ta đã hận Nhị Muội suốt năm năm trời. Mãi đến khi khải hoàn trở về, chứng kiến cảnh nàng đang giúp biểu ca xoa bụng. Bàn tay nàng bị hắn đẩy xuống dần. Biểu ca nhoẻn miệng cười đầy ác ý, không hề có ý định dừng lại. Nhị Muội quay mặt đi chỗ khác, vệt sẹo xấu xí trên trán lộ ra dưới ánh đèn. Hứng thú của hắn bị cắt đứt, tay siết chặt gương mặt gầy guộc: - Đồ ngốc! Cả người chỉ có mỗi khuôn mặt là đẹp, vậy mà còn làm hỏng luôn! Ta không ngờ hắn đột nhiên nhắc đến ta: - Nghe tin tỷ tỷ ngươi xuất chinh là chạy ngay đi khấu đầu cầu bình an. Nhưng nhìn xem, giờ nàng ấy đắc thắng trở về, có thèm đoái hoài đến sống chết của ngươi không? Vì ta mà cầu bình an ư? Biểu ca chắc chắn hiểu nhầm rồi. Trác Tích Vân nhất định đang khấn vái âm binh nơi địa phủ, cầu xin chúng mau chóng thu lấy mạng ta. Bởi giữa hai chúng ta, còn tồn tại mối thù mẹ - bất cộng đái thiên.
Cổ trang
Nữ Cường
0
Vân Phủ Ký Chương 10
CỐ Ý LỤN BẠI Chương 13
Thiên Quan Tứ Tà Chương 62: Tạo Mẫu Tóc Hoàn Mỹ