Ông chú nằm ở giường b/ệnh kế bên ngoái sang nhìn, dựng đứng ngón cái lên khen: "Có bản lĩnh đấy."
Lý Kinh Phong quăng lại một ánh nhìn đầy kiêu ngạo.
Tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn cậu ấy, chẳng biết vì sao lại nhớ về những lần Triệu Nhất Dương đụng mặt bạn bè, anh ta đều sẽ hất tay tôi ra một cách thần tốc.
Hóa ra cảm giác được công khai thừa nhận một cách quang minh chính đại, là thế này sao.
Trong lúc giằng co, mẹ tôi chẳng biết là bị sự sắc bén của cậu ấy dọa cho khiếp đảm, hay là bị ba từ "bạn trai" làm cho kinh ngạc, mà một lúc lâu chẳng thấy hé răng nửa lời.
Lý Kinh Phong gỡ thẻ sim điện thoại ra, bẻ đôi rồi tiện tay ném vào thùng rác: "Lần sau những kẻ thế này gọi đến, cứ bảo tôi ra nghe máy."
"Được." Tôi nhìn một loạt hành động dứt khoát mượt mà của cậu ấy, ngậm ngùi nuốt lại mấy chữ "bảo hiểm y tế chưa gỡ liên kết" vào tận sâu trong bụng.
16
Trình độ y tế ở những vùng huyện nhỏ luôn có giới hạn, bác sĩ xem qua kết quả xét nghiệm, đề nghị tôi nên đi hóa trị.
Tôi cất gọn phiếu chẩn đoán, rồi làm thủ tục xuất viện.
Lý Kinh Phong nhìn tôi chằm chằm, muốn nói lại thôi.
Chuyến xe trên đường về là một chiếc xe tải chở hàng của đồng hương, tôi và Lý Kinh Phong vẫn lại an tọa ở thùng xe phía đằng sau.
Lần này cậu ấy đã rút kinh nghiệm lanh lợi hơn, cuốn tôi kín bưng từ trong ra ngoài đến mức gió cũng không lọt qua nổi.
Giữa những đoạn đường xóc nảy, chiếc xe băng qua một ruộng lúa mì, cậu ấy vỗ nhẹ để đ.á.n.h thức tôi đang chìm vào giấc ngủ.
"Trần Kha, nhìn kìa!"
Gió thu cuộn tròn lay động, thổi bùng lên một đợt sóng lúa gợn dài, những nhánh lúa mì trĩu hạt uốn cong cành, cúi mình xuống hôn lên mảnh đất đã sinh ra và nuôi dưỡng nó.
"Đẹp quá đi mất." Tôi cảm thán tận đáy lòng.
Lý Kinh Phong cúi đầu ngắm tôi một chốc, chất giọng ấm áp mềm mỏng, nhưng lại nghẹn ngào:
"Trên thế giới này vẫn còn rất nhiều thứ xinh đẹp.
"Bạn học Trần bé nhỏ này, không muốn cố gắng sống tiếp nữa hay sao?"
Cậu ấy đỡ tôi đứng dậy, giang rộng đôi tay.
Cơn gió mạnh mẽ gào thét xuyên thẳng qua lớp áo khoác, vạt áo bay phấp phới tựa như con bướm đang đi/ên cuồ/ng vỗ cánh.
Tôi luôn cho rằng con người ta sinh ra là để sống trong tình yêu.
Không có tình yêu, cuộc sống này chẳng khác gì một bến đỗ m.ô.n.g lung vô bờ bến.
Thế nên suốt nửa đời trước của mình, tôi vẫn luôn ăn mày thứ đó, c/ầu x/in từ bố, c/ầu x/in từ mẹ, c/ầu x/in từ bà nội...
Sau khi bọn họ lần lượt rời đi, đối tượng để tôi ăn mày tình cảm lại chuyển sang Triệu Nhất Dương.
Cơ mà, thứ để níu giữ một con người có nhất thiết phải là tình yêu của một người khác không?
Nó chẳng thể nào là một đóa hoa, một cái cây, hay một cánh đồng lúa mì sao?
Lý Kinh Phong bóc tờ vỏ bọc kẹo, nhét một viên kẹo vị cam vào miệng tôi:
"Nghe bảo trên núi phía Đông có cầu vồng, người nào nhìn thấy nó đều sẽ gặp được may mắn.
"Nể mặt một tí đi, cùng nhau ngắm xem sao.
"Biết đâu sau khi cậu chiêm ngưỡng nó rồi, sẽ không muốn c.h.ế.t nữa thì sao."
Vế câu sau, cậu ấy chẳng cất lời, nhưng tôi đều thấu hiểu.
Làn sương m/ù mịt mờ giăng kín nơi đáy mắt, ký ức của quãng đời hai mươi năm như ngựa chạy xem hoa lóe lên trước tròng mắt.
Tôi quay mặt sang phía khác, khẽ khàng thủ thỉ một chữ "Được".
17
Tôi đã ước hẹn với Lý Kinh Phong, bao giờ ngắm được cầu vồng rồi tôi mới c.h.ế.t.
Trước khi ngày đó đến, mỗi tuần tôi đều phải lên huyện lỵ cách nơi ở hàng chục cây số để làm hóa trị.
Ngày bị cạo sạch tóc trên đầu, tôi gắng gượng để kìm nén không rơi nước mắt.
Vậy mà khi Lý Kinh Phong ghé tìm tôi vào hôm sau, kiểu tóc húi cua cá tính giờ đây đã thay bằng cái đầu láng bóng.
Mặc cho chẳng còn kiểu tóc, nhưng cậu ấy vẫn đẹp trai vô ngần.
Đợt này Tiểu Đồng vừa khéo lại được nghỉ, lúc băng qua chỗ chúng tôi thằng bé ngây thơ cất tiếng hỏi: "Hai anh đang cosplay thành Quang Đầu Cường à?"
Tôi mỉm cười thừa nhận là phải.
Ngay tắp lự, Lý Kinh Phong đanh mặt lại, hạ tông giọng đe dọa: "Lũ gấu thối tha đáng gh/ét, mày lết qua đây cho tao."
Tiểu Đồng dứt khoát co cẳng bỏ chạy.
Tôi ngắm hai người họ đang đuổi bắt đùa nghịch khắp sân, cười cười một chặp mà nước mắt lại vương trên gò má từ lúc nào chẳng hay.
Tôi biết, trên thực tế mình cũng chẳng còn đọng lại bao nhiêu thời gian nữa đâu.
Tế bào u/ng t/hư đã di căn đến phổi mất rồi.
Hai tuần qua đi, tôi đành phải quay về nương tựa vào giường b/ệnh.
Vào một hôm nghe lời khuyên răn của Lý Kinh Phong ra hoa viên tắm nắng, vừa đặt chân ra khỏi khu điều trị nội trú, tôi đã đụng ngay phải Tô Tân Tân.
Cô ta kiểm tra lịch trình của Triệu Nhất Dương, phát hiện vị trí xuất hiện cuối cùng lại là nhà của tôi, chính vì vậy mà cô ta cố tình mò đến ki/ếm chuyện với tôi.
"Triệu Nhất Dương đã hủy bỏ hôn lễ rồi đấy, giờ thì mày vừa lòng rồi chứ gì?"