ẢNH ĐẾ SIÊU DÍNH NGƯỜI

Chương 2

30/10/2025 16:41

Tôi thì khác, không thể nhập vai lắm. May mà được sự diễn xuất xuất sắc của anh ấy dẫn dắt, mới miễn cưỡng hoàn thành cảnh quay buổi sáng.

Đạo diễn vừa hô "C/ắt", Trì Nghiễn đã nhanh chóng ra khỏi chăn. Đi thẳng vào nhà vệ sinh. Ở trong đó hơn nửa tiếng đồng hồ.

Nghe mọi người nói hình như là cơ thể khó chịu.

Hỏng rồi! Ở trong đó lâu như vậy. Không lẽ là không chấp nhận được cảnh thân mật với đàn ông, đến mức ói ra rồi sao?

4.

"Anh Trì có sao không?" Tôi cẩn thận hỏi người quản lý của mình.

Người quản lý của tôi cau mày, nghiêm túc lắc đầu: "Chậc chậc, thấy anh ấy ôm bụng đi vào, tôi đoán là anh ấy buồn nôn, đang ói đấy. Trước khi quay, chẳng phải anh ấy đã nói rồi sao, không chấp nhận được thể loại này."

Quả nhiên là quay đến mức sinh lý không chịu nổi.

Không ngờ rằng. Tôi lại không bài xích loại cảnh quay này đến vậy.

Hóa ra tôi sinh ra đã có tố chất để "xuống biển" rồi!

Nghĩ đến bản thân tôi thì không sao, còn Trì Nghiễn lại phải nhịn cảm giác gh/ê t/ởm để quay xong với tôi. Tôi thở dài: "Thật là làm khó Ảnh đế Trì rồi!"

Vừa dứt lời. Phía sau tôi đột nhiên vang lên một giọng nói trong trẻo dễ nghe.

"Hứa Ngôn, cậu tên là Hứa Ngôn đúng không? Có muốn cùng tôi đến phòng riêng để nghỉ trưa không?"

5.

"Cùng nhau nghỉ trưa?" Tôi nghển cổ quay đầu lại đầy khó hiểu.

Trì Nghiễn nhìn tôi đỏ mặt hai giây, rồi sửa lời: "Ăn trưa, nói nhầm rồi, tôi muốn nói là cùng nhau ăn trưa... Cậu thích ăn gì? Tôi bảo người quản lý đặt đồ ăn, chúng ta cùng đến xe của tôi ăn."

Anh ấy không sợ nhìn tôi ăn rồi lại ói ra sao? Lỡ mà ói vào bát của tôi...

Hơn nữa, một diễn viên vô danh như tôi, làm sao dám lên xe của Ảnh đế?

"Không cần đâu anh Trì, em ăn cơm hộp của đoàn phim là được rồi."

Người quản lý của Trì Nghiễn đi đến hỏi anh ấy: "Anh Trì, hôm nay muốn ăn gì?"

Trì Nghiễn vẫy tay: "Không cần, tôi ăn cơm hộp của đoàn phim là được rồi."

Người quản lý của anh ấy như nghe thấy một tin tức động trời, lùi lại một bước: "Anh Trì, tôi nghe có nhầm không? Anh kén ăn như vậy, từ khi nào mà lại ăn cơm..."

Chưa nói hết câu, anh ta đã bị Trì Nghiễn bịt miệng kéo đi.

Đợi đến khi tôi nhận được hộp cơm. Trì Nghiễn cầm đũa ngồi xuống bên cạnh tôi. Đôi mắt mong mỏi nhìn thức ăn tôi bỏ vào miệng.

Còn nhìn chằm chằm vào vết cơm còn dính ở khóe môi tôi, nuốt nước bọt ừng ực.

"Lúc đến lượt tôi thì hết cơm rồi, chúng ta ăn chung một phần có được không?"

6.

Làm sao tôi có thể để Ảnh đế ăn đồ thừa của tôi được chứ? Đây là tội đáng c.h.é.m đầu!

May mà người quản lý của tôi nhanh trí: "Anh Trì ăn phần của em đi! Em là người quản lý của Hứa Ngôn, phần của em còn chưa bóc!"

Anh ấy nhét hộp cơm vào tay Trì Nghiễn, rồi nháy mắt với tôi.

Tôi nháy mắt lại với anh ấy. Tốt quá! Anh ấy giúp tôi ghi điểm trong lòng tiền bối rồi! Thông minh thật!

Nhưng Trì Nghiễn lại cau mày, nhét hộp cơm trả lại cho anh ấy: "Không cần, phần này cậu ăn đi. Tôi và Hứa Ngôn ăn chung là được."

Tôi kinh ngạc. Không ngờ một Ảnh đế cao cao tại thượng lại tốt với một nhân viên vô danh tiểu tốt, đến từ một công ty nhỏ bé như tôi đến vậy. Hoàn toàn không có vẻ chảnh chọe! Cam tâm tình nguyện ăn chung một hộp cơm với tôi!

Trì Nghiễn quay đầu nhìn tôi, ngượng ngùng mở lời: "Hứa Ngôn, thật ra tôi muốn chúng ta nhanh chóng nhập vai. Ăn chung một bữa cơm có lẽ sẽ dễ tìm cảm xúc hơn."

Tôi dừng nhai, trong lòng thở dài một hơi. Hóa ra Trì Nghiễn đã nhìn ra tôi vừa rồi không nhập vai, chê tôi diễn không có cảm xúc. Thảo nào anh ấy là Ảnh đế.

Người tài giỏi hơn tôi lại còn nỗ lực hơn cả tôi, ngay cả lúc nghỉ ngơi cũng biết tìm ki/ếm cảm xúc để quay. Tôi không thể làm chậm tiến độ của tiền bối!

Tôi phải phối hợp với anh ấy!

Rõ ràng tôi là người kém cỏi nhưng lại không đủ cố gắng! Tiền bối đã chỉ bảo đến nước này, tôi phải biết tiến thủ chứ!

Tôi nghiêm túc hỏi: "Đã muốn tìm cảm giác, vậy em đút cho anh ăn hay anh đút cho em ăn?"

Trì Nghiễn đột nhiên nhìn tôi đỏ mặt.

Không đợi tiền bối mở lời, tôi trực tiếp liều mạng nhảy ngang vào lòng anh ấy: "Đến đây! Anh ôm em ăn đi! Tìm cảm giác nào! Tiền bối ôm ch/ặt vào nhé!"

7.

Trong phòng không có nhiều người, chỉ có người quản lý của tôi nhìn chúng tôi với vẻ mặt quái lạ.

Sau đó anh ấy cảm thấy không thoải mái nên bỏ đi, Trì Nghiễn mới vụng về đút cơm cho tôi ăn.

Đây chính là sự chuyên nghiệp.

Tôi đã nhảy ra khỏi lòng Trì Nghiễn rồi, vậy mà anh ấy vẫn đắm chìm trong cảm xúc kỳ lạ, thở gấp.

Trong phòng không có thùng rác, tôi đang định ra ngoài vứt hộp cơm đã ăn xong. Trì Nghiễn đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi từ phía sau: "Chúng ta... chúng ta tập kịch bản thêm một chút đi."

"Tập thế nào?" Cơm cũng đã đút xong rồi mà?

Còn phải tìm cảm giác thế nào nữa?

Ánh mắt Trì Nghiễn rơi vào chiếc giường trong phòng: "Hai người đàn ông diễn loại phim này, nếu ngoài đời không tìm thêm cảm xúc, chỉ dựa vào tiếp xúc cơ thể trong phim, động tác sẽ rất cứng nhắc. Cậu không hiểu tôi, sẽ không thể nhập vai, cảm xúc cũng sẽ không tự nhiên."

"Nếu chúng ta muốn diễn tốt bộ phim này, không thể chỉ thân mật trong phim, ngoài đời chúng ta cũng phải..."

Tôi ưỡn ng/ực: "Em hiểu rồi anh Trì!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
5 Vợ Người Máy Chương 15
9 Nữ Đào Chương 11
12 Cành lá sum suê Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm