Gầm giường có ma

Chương 2

14/08/2023 17:36

Khi tôi nói tôi đã m/ua một con mèo, đồng nghiệp nhìn tôi bằng ánh mắt trào phúng.

Cô ấy nói, Lương Tiểu Ngôn cô thật dễ lừa, mấy lời của cô gái quán cà phê mèo kia đều dùng được với tất cả mọi người. Trên đời này ai mà không cô đơn chứ, cô chặn bừa người trẻ tuổi trên đường xem, 10 người thì có đến 9 người nói mình cô đơn, còn một người là giả vờ không cô đơn.

Tôi hỏi đồng nghiệp, vậy những lời cô gái kia nói đều là nghệ thuật giao tiếp sao.

Đồng nghiệp bĩu môi nói, cũng có lẽ không phải, dù sao nhìn dáng vẻ cô là đã có thể nhìn ra cô không có bạn.

Tôi không nói gì, coi như là ngầm thừa nhận. Vốn dĩ có Tiểu Ái, tôi đã không cô đơn đến thế. Khi đồng nghiệp mời mọi người cùng nhau ra ngoài tụ họp thì tôi cũng có thể lấy mèo ra làm cớ không đi. Thế nhưng bây giờ mèo của tôi đã ch*t rồi.

Tôi thở dài, nhìn căn phòng đen kịt, thầm nghĩ, rốt cuộc là ai đã bóp ch*t mèo của tôi?

Tôi cứ vậy mà mê man chìm vào giấc ngủ. Nửa mê nửa tỉnh, tôi đột nhiên có cảm giác kỳ lạ - có người đang nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi buông thõng ở mép giường.

Có rất nhiều người nói tôi giống một người tâm lý bi/ến th/ái, tôi không phủ nhận điều này. Bởi vì cho dù đối mặt với tình huống sợ hãi như này thì phản ứng đầu tiên của tôi lại là vui mừng chứ không phải sợ hãi.

Lần đầu tôi nắm tay người khác là thời tiểu học của tôi. Ngày đó trời mưa lớn, lần đầu tiên mẹ tới đón tôi, bà ấy che ô, nắm lấy tay tôi đi trên đường đầy vũng nước. Ngày đó trời mưa rất lớn, mặc dù mẹ che ô nhưng toàn thân tôi vẫn bị mưa thấm ướt.

Nhưng tôi không hề lạnh chút nào, bởi vì bàn tay mẹ vô cùng ấm áp.

Phải, vô cùng ấm áp. Tôi đã nắm lấy bàn tay nắm tay tôi.

Bàn tay này không giống như tay mẹ, cũng không giống tay bạn trai, nó mảnh khảnh, nhỏ g/ầy. Tôi nắm lấy bàn tay này, cảm thấy bàn tay này dường như có hơi ấm, mặc dù gần như không cảm nhận được.

Bàn tay cũng nắm ch/ặt, sau đó mạnh mẽ kéo tôi xuống gầm giường, tôi không có phản kháng. Tôi rất tò mò, nếu như tôi bị kéo xuống thì sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhưng khi tôi sắp rơi xuống khỏi giường thì bàn tay nắm tay tôi đột nhiên biến mất, tôi quơ tay ở trong không trung, sau đó cúi đầu nhìn vào gầm giường: “Này! Người đâu rồi?”

Dưới gầm giường đen kịt không nhìn thấy gì cả, cũng không có lời đáp lại. Tôi bật đèn đầu giường, lần nữa thò đầu nhìn xuống dưới giường. Bên dưới gầm giường trống trơn, không có gì cả.

Tôi ngồi ngơ ngẩn trên giường hồi lâu, sau đó tắt đèn nằm xuống, thuận tiện buông thõng tay xuống gầm giường.

“Mèo của tôi do cậu bóp ch*t à?”

“Vì sao cậu muốn bóp ch*t nó? Là vì nó phát hiện ra cậu sao?”

“Vừa rồi nếu như tôi bị kéo xuống, có phải cũng bị bóp ch*t không?”

“Cậu đừng sợ, tôi không phải người kỳ quái gì đâu.” Lời này tôi muốn nói với những người vừa mới quen tôi, nhưng mỗi lần đều chưa kịp nói thì đã bị gh/ét rồi.

Không ngờ là hôm nay lại phải nói với một con m/a.

“Cô nói dối, cô là người kỳ quái nhất tôi từng gặp.” Một giọng nói khàn khàn văng lên trong căn phòng, giọng nói này giống như phát ra từ không khí.

Tôi kích động ngồi bật dậy, muốn bật đèn nhưng lại sợ dọa đến nó, nên đành thôi.

“Vì sao cô không sợ tôi, cô không sợ ch*t sao?” Nó hỏi tôi.

“Đúng thế, tôi không sợ.”

“Vì sao không sợ?”

“Vì tôi đã chia tay với bạn trai.”

“Ồ.”

Tôi vốn tưởng nó sẽ châm biếm tôi một trận như những người khác đều làm. Không ngờ nó chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng, dường như điều tôi nói chỉ là chuyện ngày thường mà thôi.

Giọng nói kia vang lên tiếp: “Nếu đã không rời xa anh ta được, vì sao lại muốn đi?”

“Tôi cũng không muốn, nhưng mà...”

“Nếu như là tôi, tôi thà ch*t cũng không buông tay.” Nó c/ắt ngang lời tôi.

Không nghĩ rằng đây còn là một con m/a lụy tình. Hành động thà ch*t cũng không buông tay này có phải tâm lý bi/ến th/ái không? Tôi đã từng muốn làm như thế nhưng vì sợ làm hại đến bạn trai nên đã từ bỏ.

Tôi lắc đầu, cứng ngắc chuyển chủ đề cuộc trò chuyện: “Là cậu bóp ch*t mèo của tôi sao?”

“Phải.”

“Vì sao?”

“Tôi gh/ét mèo.”

Tôi cảm thấy bàn tay bị nắm có hơi đ/au.

“Cậu muốn kéo tôi xuống sao?”

Bàn tay thả lỏng, giọng nói trong không khí mang theo chút bi thương khó hiểu: “Giúp tôi một việc, giúp tôi tìm một người.”

“Tìm ai?”

“... Không nhớ rõ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Mộ Đế Vương Chương 13
8 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Trì Phong Chương 14
12 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm