7 năm nuông chiều

Chương 5

11/11/2025 18:26

Cách cậu ấy chọn để tôi chứng minh là bắt tôi cùng nhảy dù.

Cậu ấy biết rõ chuyện này khó khăn với tôi thế nào, cũng chính vì biết điều đó nên cậu ấy mới kiên quyết làm thế.

Tôi từ chối không biết bao nhiêu lần, kết quả chỉ nhận được sự mâu thuẫn, sự im lặng một chiều của cậu ấy, cùng những cuộc cãi vã bất tận.

Cuối cùng, tôi đành đồng ý.

Khi ngồi trên máy bay, cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt sâu thẳm: “Anh thực sự rất sợ sao?”

Tôi không còn tâm trạng để nói chuyện.

“Đừng lo, đã có huấn luyện viên đi cùng, rất an toàn.”

“Ừ.”

Tôi nhớ cảm giác gió táp vào mặt, tim như muốn nhảy khỏi cổ họng.

Thậm chí tôi còn không dám mở mắt nhìn, sợ đến mức tưởng chừng giây tiếp theo sẽ ch*t đi.

Khi chạm chân xuống bãi cỏ, tay chân tôi mềm nhũn không còn cảm giác, tôi ngã khuỵu xuống đất, bất ngờ nôn mửa không ngừng.

Trợ lý Tiểu Tề dẫn bác sĩ chạy tới, tôi vẫn nôn thốc nôn tháo, đất cỏ bám đầy ống quần và đầu gối, dính cả lên lòng bàn tay tôi.

Một cảnh tượng thảm hại hiếm có của tôi.

Cậu ấy ở phía sau tôi, chạy đến bên cạnh rồi ngồi xổm trước mặt tôi, đưa cho tôi chai nước.

“Anh thực sự rất yêu em, phải không?”

Trước mắt tôi tối sầm, chỉ nghe thấy giọng nói của cậu ấy.

“Phải.”

Lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi bất lực.

Cứ phải khiến tôi đ/au khổ như vậy mới có thể chứng minh được đó là tình yêu sao?

Trì Lam có bao giờ dành chút thương xót nào cho tôi không?

Tôi cảm thấy đầu óc hỗn lo/ạn, tình cảm dành cho Trì Lam cũng trở nên rối bời.

Đúng lúc công ty có việc phải đi công tác, suy nghĩ một lúc, tôi vẫn gọi điện cho Trì Lam.

Người bắt máy là Tiểu Đường, lạ thay, tôi thấy lòng mình vô cùng nhẹ nhõm.

“Tôi đi công tác 5 ngày, khi Trì Lam xong việc thì báo với em ấy nhé.”

Tiểu Đường vội vàng đồng ý, rồi do dự gọi tôi: “Phó tổng.”

“Sao?”

“Dạo này anh đang gi/ận anh Lam sao?”

Tôi gi/ật mình: “Sao cậu hỏi vậy?”

“Mấy ngày nay anh không đến trường quay, tâm trạng của anh Lam rất tệ, hôm nay suýt nữa cãi nhau với đạo diễn. Anh đi công tác xong hãy đến gặp anh Lam sớm nhé.”

Nghĩ đến vẻ mặt gi/ận dữ của Trì Lam, tôi vô thức mỉm cười: “Tôi đi công tác về sẽ đến thăm em ấy, cậu chăm sóc em ấy chu đáo nhé, tôi sẽ thưởng thêm.”

“Cảm ơn Phó tổng.”

Tôi hiểu rõ bản thân không phải không yêu Trì Lam, chỉ cần chút thời gian để điều chỉnh cảm xúc thất vọng này mà thôi.

Tôi không thể mang nỗi thất vọng này đến cho Trì Lam, cậu ấy vốn là người rất nh.ạy cả.m, sẽ suy nghĩ rất nhiều.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm