Xuyên Tới Hậu Cung

Chương 7

09/10/2024 11:14

Tôi biết rõ, mâu thuẫn lớn nhất nằm ở Hoàng đế.

Để bốn người chúng tôi hòa hợp như xưa, tôi phải xuất hiện nhiều hơn trước mặt hắn.

Nghe nhiều hơn tiếng lòng của hắn.

Hiểu rõ bí mật sâu kín của hắn.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến ánh mắt như muốn nuốt chửng của hắn, tôi lại cảm thấy lạnh gáy, không thể theo con đường làm sủng phi.

Tôi chỉ có thể đứng bên cạnh Quý phi.

Đóng vai trò là một phông nền không nổi bật.

Khi Hoàng đế đến, cúi đầu quỳ xuống, lắng nghe tiếng lòng hắn.

Đó là con đường an toàn và ổn thỏa nhất.

Nói về sủng phi, Tuệ Phi Trang Dung Chỉ là người nổi bật nhất.

Tôi phải bám sát bên chị ấy.

Ngày hôm sau, tôi đến cung Can Thanh yết kiến.

Thái giám lạnh lùng truyền lời:

“Tuệ Phi có lệnh, không tiếp Tô Thường tại.”

Tôi cảm thấy khó chịu.

Qua khe cửa sau lưng thái giám, mơ hồ nghe thấy tiếng cười đùa giao hoan của nam nữ.

Thái giám cười khúc khích.

Tiếng vật nặng rơi xuống ở trong phòng, gió xuân thổi mở cánh cửa một chút, lại mơ hồ nghe thấy tiếng phụ nữ gọi:

“Thiền nhi.”

“Thiền nhi, mau đi...”

Âm thanh đó như những chiếc răng đang gặm nhấm trái tim tôi vốn đã hoảng lo/ạn.

Mắt phải tôi cứ gi/ật mãi, có cảm giác như có chuyện gì xảy ra.

Đang định nhìn thêm một chút.

Thân hình như cột sắt của thái giám che khuất ánh sáng, dày đặc hơi lạnh.

Tôi chỉ có thể rời đi.

...

Hoàng đế nói, Tuệ Phi đã mang th/ai.

Th/ai tượng của chị ấy không ổn, không tiện đi lại nhiều.

Th/ai kỳ sẽ không tới thỉnh an Hoàng hậu nữa.

Tôi đến cung Can Thanh nhiều lần, thái giám không cho tôi lại gần, chỉ chỉ về phía xa.

“Kìa, nương nương ở cạnh cửa sổ.”

Dưới tường đỏ ngói xanh, Trang Dung Chỉ như hoa lê nở rộ.

Chị ấy nở nụ cười dịu dàng duyên dáng.

Đứng yên bất động.

Tôi cảm thấy an tâm nên rời đi.

Trên đường gặp kiệu của Hoàng đế.

Đôi mắt u ám của hắn quan sát tôi:

“Ngươi là phi tần của cung nào?”

Tôi nhanh chóng quỳ xuống, giọng run run:

“Thường tại Tô thị.”

Tiếng lòng của hắn vang lên:

“Kính cẩn khiêm nhường.”

“Lại là một kẻ vô dụng.”

“Không có giá trị với trẫm.”

Đầy ắp sự gh/ê t/ởm và chán gh/ét.

Gió xuân mang theo hương hoa, từ từ làm khô mồ hôi trên trán tôi, làm dịu đi nhịp tim đ/ập ngày càng nhanh.

Hoàng đế có vấn đề!

Hắn quả thật có vấn đề!

Phi tần - chính là th/uốc của hắn!

...

Tôi chạy về cung, muốn kể cho Trầm Ngư và chị ba nghe.

Trong điện không có ai.

Cung nữ nói chị ba đã đến cung của Trầm Ngư.

Tôi vội vàng đi đến, nhưng chỉ thấy Hoàng đế ôm Trầm Ngư, thì thầm bên tai, thái giám đã đóng cửa lại, giấu những cảnh vật mờ mịt bên trong.

“Tô Thường tại, đừng quấy rầy chuyện tốt.”

Tôi tuyệt vọng mở miệng:

“Trầm Ngư...”

Đại thái giám cười mờ ám:

“Lệ Phi được sủng ái, trời sáng, chủ nhân của cung Can Thanh lại phải đổi.”

“Thần sắc của Hoàng đế cũng ngày càng tốt hơn.”

Phi tần của cung Can Thanh sẽ phải đổi.

Còn Trang Dung Chỉ thì sao?

Tại sao chị ấy không thể gặp khách?

Chị ấy lại sẽ bị chuyển đi đâu?

Người đẹp chưa già, ân tình đã dứt, chẳng qua cũng chỉ như vậy.

Cung nữ của Trầm Ngư lén lút ra hiệu cho tôi bằng khẩu hình:

“Đi thôi, nương nương bảo người cũng cần phải cố gắng nhiều hơn.

“Ân sủng phải tự mình giành lấy.”

Tôi trong giây lát ngẩn ngơ.

Câu nói này, Dung Chỉ cũng đã từng nói.

Trầm Ngư cũng đã thay đổi...

Thời đại học, bọn họ rõ ràng đều là những người xuất sắc và tỉnh táo, sao có thể nhất thời quên đi hai mươi năm giáo dục, sa vào tình cảnh như vậy?

Thay đổi hoàn toàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
4 Pudding khoai môn Chương 15
5 Cành lá sum suê Chương 19
6 Long Nữ Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm