Thấy không trốn được nữa.
Ta đành đối mặt trực diện, nói thật lòng: "Lấy thủ cấp cả nhà thành chủ, treo lên tường thành, để bọn chúng tận mắt chứng kiến sự lợi hại của Cự Ki/ếm Diêm La."
"Không được!" Hiên Viên Nghị tức gi/ận đỏ mặt, "Cô nghe nói thành chủ Trần Thương là người hay làm việc thiện, là một vị quan tốt. Sao ngươi có thể vừa lên đã lấy mạng cả nhà người ta?"
Ta bất lực nói: "Được được được! Vậy không gi*t hắn nữa, ta đi gi*t tướng giữ thành, ch/ém đầu hắn, thế là được chứ gì?"
"Ngươi!" Hiên Viên Nghị vẫn không hài lòng, "Dẫu họ là kẻ địch, nhưng họ cũng là phụng mệnh làm việc, thân bất do kỷ. Nếu họ đầu hàng, cô sẽ cho họ một con đường sống."
Ta buông thõng hai tay: "Vậy chủ thượng nói xem, ta nên tạo hỗn lo/ạn thế nào?"
Hiên Viên Nghị suy tư một lát, nói: "Hay là vòng ra phía sau quân doanh, đ/ốt lương thảo của bọn chúng."
Ta cười: "đ/ốt lương thảo, binh lính không có cơm ăn, chẳng phải sẽ có nhiều người ch*t đói hơn sao?"
Hiên Viên Nghị nhíu ch/ặt mày: "Vậy thì đ/ốt ít đi một chút, để lại cho họ một ít."
Ta nhướng mày: "Nếu chẳng may đ/ốt ch*t kẻ canh giữ lương thực thì sao? Đó cũng là một mạng người sống sờ sờ đấy!"
Hiên Viên Nghị nóng nảy: "Ngươi cẩn thận một chút, tránh những người đó ra là được. An Viễn, ngươi là nữ tử, sao có thể s/át h/ại nhiều như vậy?"
Sắc mặt ta lạnh dần đi.
Mỗi lần tranh cãi, người đều lôi giới tính của ta ra.
"Nữ tử thì sao? Nếu ta không s/át h/ại, sớm đã bị lão m/a m/a hànhz hạz đến ch*t rồi. Huống hồ, đây là chiến tranh!
"Hiên Viên Nghị, người có thể nhân đức, có thể từ bi. Nhưng tiền đề là ta đã ch/ém gi*t mở ra một con đường m/áu, mới khiến sự nhân đức từ bi của người có chỗ mà đặt vào.
"Người là nam tử, sao có thể đàn bà lề mề như vậy?"
Hiên Viên Nghị ngẩn người, mím ch/ặt môi, thân hình chùng xuống từng chút một.
"Cô chưa từng nghĩ, chiến tranh lại tàn khốc đến nhường này. An Viễn, cô thực sự phải bước lên ngai vàng được xây từ x/ác ch*t biển m/áu kia sao?"
Ánh mắt người xám xịt, không còn trong trẻo như thuở ban đầu.
Ta cảm nhận được.
Người gánh vác quá nhiều điều trái ngược với sơ tâm, người rất đ/au khổ.
Nhưng trong thời lo/ạn thế này, ai mà không khổ chứ?
Ta nghiêng người, giọng bình thản: "Bất kể tương lai người chọn thế nào, ta cũng sẽ thay người đoạt lấy ngai vàng đó trước."
Nói đoạn, ta sải bước rời đi.
Hiên Viên Nghị ngước mắt, nhìn theo bóng lưng khí thế như cầu vồng của An Viễn, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ.
Hình như nàng mới là người phá lo/ạn thế, bình thiên hạ.
Nhưng, nàng lại là nữ tử!