So với việc bị từ chối khéo, những lời làm người ta bẽ mặt hơn vẫn còn ở phía sau...
"Xin lỗi, tôi bỏ nhầm ngăn bàn rồi."
Bốn bề im phăng phắc.
Thế giới như bị nhấn nút tạm dừng.
"Ồ, vậy cậu lấy về đi."
Tôi nghe thấy giọng nói cố tỏ ra bình thản của chính mình.
Sau đó lấy từ trong túi áo ra bức thư đã bị vò nhàu nát, luống cuống chân tay.
"Chuyện là… tôi không cẩn thận làm nhàu mất rồi..."
Tôi cố hết sức muốn vuốt phẳng bức thư ra…
Thế rồi một chiếc cúc áo vô tình bị rơi ra khỏi túi tôi, lăn đến chân Tống Kinh Triệt.
Trái tim tôi như bị ai đó siết ch/ặt.
Tống Kinh Triệt cúi đầu nhìn lướt qua cổ áo của mình.
Vị trí chiếc cúc thứ hai trống trơn, giống như bị ai đó mạnh tay gi/ật phăng đi.
Giây phút ấy.
Dường như ánh mắt giễu cợt, hóng hớt xem trò cười của tất cả mọi người có mặt ở đó đang lặng lẽ đổ dồn lên người tôi.
Thứ rơi ra kia đúng thật là cúc áo của Tống Kinh Triệt.
Còn là do tôi đã chăm chỉ đưa nước cho đội bóng rổ suốt một tháng trời, nhờ vả đồng đội của cậu ấy mãi, khó khăn lắm mới lấy được.
Lúc chơi bóng rổ rất dễ va chạm, muốn lặng lẽ gi/ật một chiếc cúc áo đi là chuyện vô cùng đơn giản.
Thế mà giờ đây, chút tâm tư thầm kín của tôi đã hoàn toàn phơi bày dưới ánh mặt trời.
Giống như một que kem tan chảy dưới nắng gắt, để lộ dòng chữ "Chúc bạn may mắn lần sau" in trên que gỗ.
Tôi cúi người xuống nhặt chiếc cúc.
Nhưng nó lại như mọc thêm chân, cứ thế lăn tít vào sâu trong bồn hoa bên cạnh.
Tôi chẳng màng đến những cành lá vừa được c/ắt tỉa nhọn hoắt đ/âm vào người đ/au rát, cố vươn tay ra để với lấy…
Một đôi giày thể thao dừng lại trước mặt tôi, "Đừng tìm nữa, tôi không cần nữa đâu."
Tôi đứng dậy phủi bụi, lau đi mồ hôi trên mặt:
Chương 2:
"Ồ, được thôi."
Sau khi Tống Kinh Triệt đi khuất, tôi cũng giả vờ như không có chuyện gì mà rời đi.
Sau đó tìm một phòng học không một bóng người, cuối cùng cũng chẳng thể kìm nén được nữa mà òa khóc nức nở.
Không nên là như thế này...
Tại sao lại hoàn toàn khác biệt so với những gì tôi nghĩ?
Rõ ràng là đã đuổi kịp được thời gian, nhưng lại bị người trong dòng thời gian ấy tà/n nh/ẫn đẩy ra xa.