Lý Tuân Sơ cúi đầu hỏi: “Ai nói với ngươi rằng gi*t người có thể thành tiên?”

Nữ q/uỷ lẩm bẩm: “Hắn lừa ta...”

“Ai cũng lừa ta...”

“Tiểu Thần...”

Lý Tuân Sơ định th/iêu hủy nữ q/uỷ nhưng tôi vội ngăn lại.

Tôi bước tới ngồi xổm xuống, khẽ gọi tên thật của nó: “Tần Thấu Ngọc.”

Tôi nhìn nữ q/uỷ.

“Ngươi thật sự muốn thành tiên sao? Hay chỉ muốn trở về quá khứ… Gặp lại Tiểu Thần một lần nữa?”

Nữ q/uỷ ngẩn người, ngừng nói, cứ mở mắt nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng.

Tôi hít sâu một hơi, chậm rãi lên tiếng: “Tiểu Thần ch*t trên con đường ngươi xuất giá.”

Đôi mắt đỏ m/áu của nó lập tức trợn to.

“Sao ngươi biết?”

Tôi thở dài.

“Vừa rồi cậu bé ấy ở bên cạnh ta. Nó kéo ống quần ta, gọi ta là tỷ tỷ.”

“Nó vẫn luôn ở bên cạnh ngươi. Ngươi không biết sao?”

Tần Thấu Ngọc đột nhiên thở dốc dữ dội.

“Không thể nào! Không thể nào!”

“Nếu nó ở bên cạnh ta… Ta không thể không biết!”

“Không thể nào!”

Nó lại ho ra một ngụm m/áu.

Lý Tuân Sơ kéo tôi ra phía sau, nhìn nữ q/uỷ nói: “Kết thúc rồi.”

“Không!”

“Tiểu Thần...”

“Tiểu Thần...”

Hai tay nữ q/uỷ quờ quạng trong vô vọng.

Muốn bò dậy nhưng lại ngã mạnh xuống đất.

Tôi rất ít khi chứng kiến cảnh tượng thảm khốc như vậy.

Trong lòng bỗng nghẹn lại, tôi khẽ quay mặt đi.

Lý Tuân Sơ lấy ra một lá bùa, nhắm mắt niệm chú.

Lá bùa lập tức phát sáng rơi xuống người Tần Thấu Ngọc.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, th/iêu ch/áy cả thân thể nó lẫn biển m/áu dưới đất.

Giữa biển lửa, nó vẫn không ngừng gọi: “Tiểu Thần...”

“Tiểu Thần...”

Đúng lúc ấy, một giọng trẻ con trong trẻo vang lên: “Tỷ tỷ.”

Tôi nhìn thấy biểu cảm của Tần Thấu Ngọc trong ngọn lửa.

Từ kinh ngạc, đến vui mừng cuối cùng là thanh thản.

Nó chậm rãi nhắm mắt lại.

“Tỷ tỷ...”

“Tỷ tới đón đệ rồi sao?”

Nữ q/uỷ đã nghe thấy.

20

Đại điện của đạo quán một lần nữa chìm vào bóng tối, âm u, tĩnh lặng.

Tôi lên tiếng gọi: “Lý Tuân Sơ.”

Không có ai đáp lại.

Tôi đưa tay dò dẫm xung quanh, đột nhiên chạm phải một bàn tay lạnh buốt.

Tim tôi lập tức thắt lại. Trong đầu hiện lên bàn tay trắng bệch đ/áng s/ợ kia.

Không phải chứ? Cái thứ đó vẫn chưa ch*t sao?!

Đúng lúc ấy, một ngọn lửa nhỏ bừng sáng.

Lý Tuân Sơ cầm lá bùa đang ch/áy trong tay, anh khẽ cười.

“Không gọi sư huynh nữa à?”

Tôi ổn định lại tinh thần, lập tức đổi giọng: “Sư huynh.”

Anh cúi đầu nhìn quanh một vòng.

“Đi thôi.”

“Vâng.”

Tôi cúi xuống nhặt lại pháp khí cùng chiếc điện thoại đã bị mình ném xuống đất từ lúc nào không hay.

Livestream đã ngắt từ lâu. Pin cũng chỉ còn chưa tới mười phần trăm.

Chúng tôi rời khỏi đạo quán. Khi tới bên xe, chân trời đã bắt đầu hửng sáng.

Trên đường về, tôi hỏi: “Chiếc vòng huyết ngọc cũng bị đ/ốt thành tro rồi sao?”

Lý Tuân Sơ đáp: “Ừm.”

Tôi tiếc nuối lẩm bẩm: “Còn định mang về làm đồ lưu niệm rồi treo giỏ hàng b/án nữa chứ.”

Đúng là tiếc thật. Chiếc vòng sắp tới tay lại bay mất.

Lý Tuân Sơ vốn luôn bình thản, lần này lại bất ngờ quay sang hỏi: “Giỏ hàng là gì?”

Tôi lập tức nghẹn lời.

Thấy anh thật sự không biết, tôi đành thao thao bất tuyệt giải thích về thương mại điện tử, m/ua sắm online và livestream b/án hàng.

Trông anh có vẻ khá hứng thú nhưng khi tôi tiện miệng rủ anh cùng livestream, anh lập tức từ chối.

Sau khi về nhà, tôi ngủ một mạch tới tận tối, đúng tám giờ mới mở livestream.

Mọi người đã nóng lòng muốn biết chuyện xảy ra hôm đó.

Tôi kể lại toàn bộ sự việc một cách sinh động.

Trong bình luận có người khen. Cũng có người m/ắng.

[Đang xem thì màn hình đen thui. Lúc đầu còn nghe được tiếng, sau đó chẳng nghe thấy gì nữa.]

[Lần sau đầu tư chuyên nghiệp hơn đi. M/ua cái giá đỡ để livestream ấy.]

[Chủ kênh thật sự thu phục được tà vật rồi sao? Tôi thấy giả lắm. Video còn làm giả được thì livestream cũng giả được. Mọi người xem cho vui thôi.]

Hừ.

Nếu cho các người thấy hết, lỡ dọa ch*t người thì sao?

Tôi trò chuyện thêm vài câu.

Đúng lúc nghe nhà bên cạnh lại cầm búa đ/ập tường. Nửa đêm nửa hôm gây tiếng ồn.

“Đừng đ/ập nữa!”

Tôi hét sang nhà bên một tiếng, rồi cầm điện thoại nhắn vào nhóm cư dân: [đ/ập đ/ập đ/ập! Ông là Vương Đại Chùy chắc? đ/ập nữa rồi tự đóng qu/an t/ài mà nằm luôn đi!]

Xả gi/ận xong. tôi thông báo thời gian livestream lần sau rồi tắt sóng.

Bước ra phòng khách, tôi nhìn Lý Tuân Sơ đang nhàn nhã uống trà, xem Kinh kịch trên ghế sô pha.

“Sư huynh. Bao giờ anh đi? Em đưa anh ra sân bay.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, bình thản đáp: “Không đi nữa.”

Tôi ngạc nhiên nhìn anh.

Lý Tuân Sơ bỗng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó chậm rãi nói: “Người ở nhà bên cạnh em ch*t rồi.”

[TOÀN VĂN HOÀN]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
24.09 K
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm