Ta giả vờ ngưỡng m/ộ nhìn hắn bằng đôi mắt sáng lấp lánh.

“Ngài đẹp quá.”

Hắn dường như ngẩn người.

Một thị vệ bên cạnh bước tới thấp giọng nói:

“Đây là Lục điện hạ.”

“Mấy năm trước bị sốt cao nên hóa ngốc.”

“Ngốc sao?”

“Ngây thơ thế này mà vẫn sống được tới giờ à?”

Sau ngày hôm đó, hắn dâng tấu lên hoàng đế.

Đưa ta ra khỏi lãnh cung.

Cứ như vậy, ta được hắn nhặt về Đông cung.

Ta biết hắn vốn không quá thích ta.

Hôm ấy đưa ta về Đông cung chẳng qua chỉ là nhất thời nổi hứng.

Nhưng không chịu nổi việc ngày nào ta cũng chạy đi tìm Thái tử ca ca.

Ngày qua ngày.

Cuối cùng cũng làm tan chảy được khối băng ấy.

Chỉ là...

Hình như tan chảy hơi quá rồi.

Có một năm, hắn bị liên lụy vào vụ gian lận khoa cử.

Bị lão hoàng đế nổi gi/ận giam lỏng.

Từ Thái tử cao cao tại thượng trở thành tù nhân.

Nhưng ta từng nghe lén cuộc nói chuyện giữa hắn và thuộc hạ.

Biết tất cả chỉ là một vở kịch hắn cùng hoàng đế bày ra để hạ bệ Tể tướng.

Vì thế khi mọi người đều bỏ đ/á xuống giếng.

Hắn hỏi ta có muốn rời đi không, đừng để bị hắn liên lụy.

Ta lại khóc lóc đưa cho hắn phần mứt hoa quả mình giấu kỹ.

Ta nói:

“A huynh.”

“A Man sẽ ở bên huynh cả đời.”

“Vĩnh viễn không rời khỏi ca ca.”

Từ đó về sau.

Hắn hoàn toàn buông bỏ mọi đề phòng với ta.

Chúng ta cứ như vậy va va vấp vấp đi cùng nhau suốt mười ba năm.

Trong mắt hắn.

Ta chỉ là một đứa trẻ có trí tuệ dừng lại ở độ tuổi năm sáu tuổi.

Hắn có thể không chút phòng bị mà đối tốt với ta.

Còn ta sẽ mãi ngốc nghếch đi theo sau lưng hắn, gọi hắn một tiếng ca ca.

Chỉ đến thế mà thôi.

6

Ngày hôm sau.

Ta sưng húp đôi mắt, nhìn vị huynh trưởng đang đầy vẻ áy náy trước mặt.

“A Man, còn đ/au không?”

Hắn đưa tay muốn xoa đầu ta.

Nhưng vì chuyện tối qua.

Ta theo bản năng né tránh.

Hắn lập tức sững người.

“Ca ca là người x/ấu.”

“Đệ không muốn ca ca chạm vào mình.”

Ta mạnh tay hất phăng tay hắn ra.

“A Man, đừng sợ ta được không?”

“Chuyện tối qua sẽ không xảy ra nữa đâu.”

Hắn đã ăn mặc chỉnh tề.

Hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ gần như phát đi/ên đêm qua.

Ta quay mặt đi, giả vờ gi/ận dỗi không để ý đến hắn.

Lúc này ta nghe thấy tiếng thị vệ bên cạnh:

“Điện hạ, giờ vào triều sắp muộn rồi.”

Hắn lại nhìn ta, dịu giọng dỗ dành:

“Một lát nữa ta sẽ quay lại, A Man.”

“Ngoan ngoãn chờ ta ở đây.”

Ta cảm thấy mình sắp phát đi/ên.

Từng giây từng phút của đêm qua đều đi/ên cuồ/ng tua lại trong đầu.

Hắn vậy mà nói yêu ta.

Nhưng yêu...

Là thứ quá đỗi nông cạn.

Nửa tháng trước khi mẫu phi qu/a đ/ời, phu quân của bà vẫn còn nắm tay bà, thề non hẹn biển rằng sẽ yêu bà cả đời.

Nếu tiếp tục ở bên cạnh huynh trưởng.

Ta sẽ lấy thân phận gì đây?

Một sủng thiếp?

Hay trở thành một đôi “huynh đệ” bị người đời muôn kiếp phỉ nhổ?

Mà lúc này ta hoàn toàn không hề hay biết.

Ở một nơi khác.

Tống Ngưỡng Chỉ đang cầm một bức thư, thấp giọng lẩm bẩm:

“A Man...”

“Cái gọi là kẻ ngốc ấy... đều là giả vờ sao?”

“Đệ thật nhẫn tâm.”

“Ta cũng chỉ là một quân cờ của đệ sao?”

“Thương xót đệ, bảo vệ đệ... tất cả đều chỉ là ta tự đa tình mà thôi. Nếu đã không ngoan, vậy thì ta sẽ nh/ốt đệ bên cạnh mình cả đời.”

Nét bút ký tên dưới lá thư sắc bén như đ/ao ki/ếm.

Rõ ràng ba chữ:

Tống Cẩm Thư.

---

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
6 Ai cũng ngã thôi Chương 11
9 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giai Kỳ Như Hứa

Chương 7
Hôm tiệc tốt nghiệp, tôi uống say bí tỉ, nằm ké trên sofa nhà anh ruột, nửa mê nửa tỉnh thì thấy một anh chàng đẹp trai cao ráo quấn khăn tắm đi ngang qua phòng khách. Hơi m en bỗng chốc bay đi đâu hết, qua khe mắt, tôi nhìn thấy đường nét săn chắc, làn da trắng trẻo của người đàn ông, và cả... khuôn mặt lạnh lùng c ấm d ục kia nữa. Nước róc rách chảy xuôi theo đường nét săn chắc sau lưng anh. Tách. Anh dùng một tay mở lon nước. Cùng với cử động lên xuống của yết hầu, tôi nghe thấy tiếng nuốt nước uống. Mỹ nam sống động qu yến r ũ thế này, thật là... k ích th ích quá đi... Ngay sau đó, có tiếng dép lê loẹt xoẹt đi tới, một giọng nói đ è thấp xuống: "Sao em lại ra đây! Quay về nằm đi! Anh còn chưa xong việc!" Người nói là anh ruột tôi. Bong bóng màu hường *bốp* một tiếng, bị đ âm th ủng không thương tiếc. Giây phút đó, một vệt sét đánh ngang trời, bổ thẳng vào n ão tôi. Người đàn ông này có lẽ nào... là chị dâu tôi?!
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thay Đồ Chương 11