Tạ Đại Sơn và Trương Thúy Hoa sợ đến mức thức trắng đêm. Đầu giường bày đầy chu sa, tỏi, gạo nếp, còn cẩn thận đặt thêm một thanh ki/ếm gỗ đào.
Ba ngày liền không thấy gì lạ, hai người lại nảy lòng tham.
"Mai lên núi lần nữa, anh không tin tìm không ra m/ộ con bé ch*t ti/ệt!"
"Chuyện hôm đó anh quên rồi à?"
"Phét, anh là bố nó, nó lại dám hại ạnh à! Trời đất cũng không dung!"
"Nữa này! 500 ngàn! Đến tận 500 ngàn cơ mà!"
Hôm sau, hai người vác cuốc xẻng lên núi. Lần này họ tìm đúng chỗ.
Tôi nhìn ngôi m/ộ đầy cỏ dại của mình sắp bị đào bới, gi/ận dữ đến nghẹt thở.
"Nhà tôi sắp bị phá rồi!"
"Tôi đền cho cô một căn tốt hơn!"
"Phải có điều hòa!"
Mùa hè âm ty nóng quá, m/a cũng không chịu nổi.
"Được thôi."
Được Minh Hoài Cẩn hứa hẹn, tôi vui vẻ ngồi xổm xem Tạ Đại Sơn đào m/ộ mình.
Vài nhát cuốc sau, ông ta đào trúng một mảnh đất cạnh m/ộ tôi. Ngay sau đó, một bộ xươ/ng nhỏ lộ ra.
Trương Thúy Hoa vỗ đùi đ/á/nh đét, reo lên vui sướng: "Chuẩn rồi! Con bé ch*t ti/ệt ch/ôn quanh đây!"
"Ngũ Nhi sinh ra đã chỉ có bốn ngón chân, tao nhớ rõ lắm!"
Tôi im lặng.
Minh Hoài Cẩn lẩm bẩm: "Nhà cô rốt cuộc có mấy đứa con thế?"
Tôi đếm: Chị gái, bộ xươ/ng thứ nhất, bộ xươ/ng thứ hai, tôi, Lai Đệ, bộ xươ/ng thứ ba, em trai. Có lẽ là bảy, hoặc tám, ai mà biết được.
Dù sao trong mắt Tạ Đại Sơn và Trương Thúy Hoa, hai mươi đứa con gái cũng không bằng một thằng con trai, dù nó là đồ bỏ đi.
Tạ Thừa Chí từ nhỏ đến lớn chưa làm bài tập, toàn do tôi viết hộ. Mỗi ngày tan học là ném cặp cho tôi, còn mình thì đi xem hoạt hình, nên thi cử lúc nào cũng bét lớp.
Nhưng nó vẫn là đứa thông minh nhất, có tương lai nhất nhà.
Tạ Đại Sơn ngày nào cũng khoe: "Thằng Thừa Chí nhà tao giỏi lắm, sau này nhất định thành nhà khoa học!"
Đào thêm lát nữa, lưỡi cuốc chạm phải vật cứng, một tấm bia m/ộ lộ ra.
Hai người lau bia m/ộ, khi nhìn rõ tên khắc trên đó, mừng rỡ nhảy cẫng lên.
"Phát tài rồi, phát tài rồi!"
"Con bé ch*t ti/ệt ch*t lâu rồi mà còn khiến bố nó ki/ếm được cả đống tiền, đúng là không tồi."
Tôi không nhịn nổi. Q/uỷ khí bắt đầu tỏa ra khắp nơi.
Vừa nãy còn ban ngày, chớp mắt trời đã tối đen như mực. Tôi dùng q/uỷ khí siết cổ hai người, mặt họ đỏ bừng, lè lưỡi há mồm, thở không ra hơi.
"Bố! Mẹ! Sao lại đào m/ộ con!"
"H/ận quá, con h/ận quá!"
Minh Hoài Cẩn khoanh tay đứng nhìn, còn rắc thêm tiền vàng mã tăng không khí.
Tôi càng thêm hăng hái.
"Con ch*t thảm lắm! Con phải trả th/ù!"
"Con sẽ kéo những kẻ hại con xuống địa ngục!"
Tạ Đại Sơn và Trương Thúy Hoa sợ đến ngất xỉu.
Thành công!
Tôi ném hai người xuống chân núi, rồi đi khoe công với Minh Hoài Cẩn.
"Dọa cho họ một trận, ngày mai không tốn tiền cũng dời được m/ộ!"
Minh Hoài Cẩn khẽ cười lạnh: "Rồi số tiền tiết kiệm đưa cho cô?"
Tôi ngang nhiên đáp: "Đương nhiên rồi, tôi tiết kiệm giúp anh mà."
Minh Hoài Cẩn gật đầu tán thành, hứa đ/ốt cho tôi một thùng tiền vàng mã. Tôi bỗng thấy hắn đỡ đáng gh/ét hơn hẳn.