Trái Tim Đế Vương

Chương 2

17/04/2024 16:58

2

Đêm đó ta lại mơ một giấc mơ.

Tống Bảo Bình ưỡn bụng, diễu võ dương oai trước mặt ta, ta còn chưa động thủ, cô ấy đã giả vờ rơi xuống nước mất con.

Đàm Tam Khuyết tống ta đang mang th/ai vào lãnh cung.

“Người đàn bà này không sinh được nhi tử, còn gi*t hại cốt nhục Tống mỹ nhân, nàng thật á/c đ/ộc!”

Cuối cùng ta mang th/ai mười tháng, bị Tống Bảo Bình dâng rư/ợu đ/ộc, một x/ác hai mạng.

Thi cốt ta còn chưa lạnh, tiền điện lại oanh ca yến vũ, sắc phong Tống Bảo Bình làm hậu.

Chỉ có một vị thiếu niên tỉnh táo mà đến nhặt x/ác cho ta, nhìn thật quen mắt, nhưng lại không nhớ nổi là ai.

……

Giấc mộng cả đời kèo dài như vậy, sau khi tỉnh lại ta đã bị dọa sợ toát ra một thân mồ hôi lạnh, lại cảm thấy rất hoang đường.

Ta làm sao có thể nhận lãnh kết cục như thế.

Lúc này nha hoàn đi vào thông truyền, nói bệ hạ ngủ ở chỗ Tống mỹ nhân, mặt trời lên cao còn chưa dậy, bảo ta thay mặt đi chủ trì yến tiệc chiêu đãi.

Tham dự yến tiệc đều là thuộc hạ cũ Trường An, đi theo ta cùng Đàm Tam Khuyết khởi binh.

Hôm nay họ rất nhiệt tình với ta.

“Công chúa, nghe nói người cùng bệ hạ cãi nhau, chỉ vì một mỹ nhân.”

“Này, nam nhân mà, ai không có tam thê tứ thiếp, bệ hạ cũng bất đắc dĩ, trong lòng bệ hạ vẫn có công chúa.”

"Công chúa thân phận tôn quý, ngày sau bệ hạ nhất thống thiên hạ, vị trí hoàng hậu không phải người thì còn ai khác. Việc cấp bách bây giờ là nhanh chóng vì bệ hạ mà sinh ra một tiểu hoàng tử trắng trẻo m/ập mạp, cũng sớm chọn ngày tốt mà lập thái tử, mọi người nói có phải hay không a, a ha ha ha ha!"

“Đúng đúng đúng, bệ hạ cũng chỉ nóng lòng không có con nối dõi mà thôi......”

"Ồ, bệ hạ đã thông đồng với các ngươi, bảo các ngươi tới khuyên ta nên nhẫn nhịn Tống mỹ nhân kia?" Ta đem chén rư/ợu không nhẹ không nặng mà đặt xuống, "Nếu ta không đành lòng thì sao?"

“To gan! "Đàm Tam Khuyết đi đến," Ninh Hoan, nữ tử trong thiên hạ ai mà không như thế, nàng gh/en tị thành tính, thật không thể tha thứ.”

“Vậy chàng đi tìm nữ tử thiên hạ là được rồi, cùng ta ở chỗ này nói nhảm cái gì?”

Ta vỗ vỗ tay, sai người truyền bút mực cùng giấy đến,

"Bất quá là một tờ hưu thư, lý sự dài dòng, còn tìm người làm thuyết khách, bệ hạ khi nào trở nên thiếu quyết đoán như thế?"

Đàm Tam Khuyết kinh hãi.

“Chàng không viết? " Ta ngoắc ngoắc tay,"Đưa bút cho ta.”

Mọi người thấy ta cầm bút, vội vàng xông lên, người kéo tay áo, người ôm lấy cánh tay.

Đàm Tam Khuyết vẻ mặt âm trầm, phất tay áo bước đi.

Hôm đó, Từ Lương đưa ta hồi cung: "Công chúa, bệ hạ ở Giang Đông, đối với Tống mỹ nhân cực kỳ sủng hạnh. Huống hồ nàng ta là nghĩa nữ của Giang Đông đại đô đốc, cũng không phải là thê thiếp bình thường. Nếu sinh hạ hoàng tử, sợ rằng trong cung sẽ có biến.”

Ta gật gật đầu: "Trong số mọi người, ngươi cũng coi như là người có lương tâm.”

Từ Lương chắp tay: "Thân là quần thần nhà Hán, sống ở nhà Hán lâu như vậy, thật không dám lừa gạt công chúa.”

“Vậy ngươi cảm thấy việc này nên xử lý thế nào, nên tính kế như thế nào.”

Từ Lương nhìn về phía Vị Ương cung: "Nếu bệ hạ đã bất nghĩa, công chúa có thể thay thế.”

Bước đi của ta dừng lại.

Tuyệt vời!

Thay vì tranh giành phu quân với một đám phụ nữ ở sân sau, dành tâm tư lấy lòng đàn ông.

Không bằng ta cùng Đàm Tam Khuyết đá/nh cược một lần.

Chỉ là ngôi vị hoàng hậu, ta đều phải nhìn ánh mắt của hắn, sao không tự lập làm vua?

Ta thà phụ nam nhân, tuyệt đối đừng để nam nhân phụ ta!

Ta hướng Từ Lương hành lễ: "Nghe quân nói chuyện, khiến ta xua mây thấy sương, giác ngộ nhiều thứ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7