Những dòng bình luận trước mắt lại hiện lên lần nữa.

[Hai ngày nay tôi thật sự phát nghiện mất rồi, quả nhiên, không có nam phụ đáng gh/ét xuất hiện, tình cảm giữa nam chính và thụ chính đã thuận lợi hơn nhiều.]

[Nam chính đúng là quá lịch lãm, còn chủ động nhường phần sườn xào chua ngọt cuối cùng cho thụ chính.]

[Được ship cận cảnh thật tuyệt, ba chúng ta sống hạnh phúc là được rồi.]

[Ch*t ti/ệt, tôi thấy nam phụ rồi, thật đáng gh/ét, đi đâu cũng theo như hình với bóng.]

Tôi đảo mắt đi chỗ khác, thầm nghĩ. Quả nhiên tôi đoán không sai, chỉ cần tránh xa Thẩm M/ộ, những dòng bình luận kia sẽ không xuất hiện nữa.

Nhìn Thẩm M/ộ và thụ chính trò chuyện vui vẻ, tôi đột nhiên mất hết cảm giác ngon miệng.

Thẩm M/ộ bỗng quay sang nhìn, khi thấy tôi liền gi/ật mình, gương mặt lập tức tái mét.

Tôi vội vàng đứng dậy nói: "À... Hứa Lăng Hàng, tôi chợt nhớ có chút việc phải đi trước đây, cậu cứ từ từ dùng bữa nhé."

Nói xong, tôi cuống quýt bưng khay thức ăn dẹp đi rồi rời khỏi nhà ăn.

Tôi không dám nhìn lại phía sau lưng Thẩm M/ộ, sợ nhìn thấy cảnh tượng mình mong đợi, lại càng sợ nó không phải thứ mình muốn thấy.

Hôm thứ Sáu, tôi đội nắng gắt đến sân bóng.

Trận đấu trên sân đang diễn ra vô cùng kịch tính.

Tôi cầm chai nước đứng im lặng chờ ở góc sân.

Khi trận đấu kết thúc, tôi mới phát hiện Thẩm M/ộ cũng ở đó.

Niềm vui sướng vừa trào dâng đã bị dập tắt ngay khi nhìn thấy thụ chính cũng đang đứng đó.

Chưa kịp định thần, Thẩm M/ộ đã nhìn thấy tôi, đôi mắt dần ngập tràn hân hoan, hớn hở chạy tới: "Em đến xem anh đấu à? Anh biết mà, trong lòng em vẫn có chỗ cho anh."

Nói rồi, Thẩm M/ộ vớ ngay chai nước trong tay tôi, ngửa cổ uống ừng ực.

Nhìn động tác vội vã của Thẩm M/ộ, tôi còn chẳng kịp giải thích.

Hứa Lăng Hàng trông thấy tôi cũng phấn khích vẫy tay, chạy đến cầm luôn chai nước còn lại của tôi uống.

Tôi thở dài, đột nhiên cảm thấy may mắn vì đã m/ua thêm một chai nước cho mình.

Những dòng bình luận lập tức sôi sục: [Nam chính làm sao vậy, không thấy thụ chính đang mong ngóng ở phía kia sao? Sao còn chạy vội đến chỗ nam phụ thế?]

[Hào hứng quá, đây gọi là sân chơi tình ái sao? Đánh nhau đi! Đánh nhau đi!]

Nhìn hai người đang uống nước ngấu nghiến, tôi đột nhiên muốn bỏ chạy.

Thẩm M/ộ uống xong một chai nước, dừng lại nhưng khi thấy Hứa Lăng Hàng cũng đứng đó liền sững sờ, chỉ tay về phía hắn nói giọng ấm ức: "Lý Lý, không phải em đến mang nước cho anh sao? Tại sao hắn lại ở đây!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
11 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm