Đến tháng thứ tám kể từ khi bị b/ạo l/ực mạng.

Cơ thể tôi cuối cùng cũng sụp đổ.

Mất ngủ.

Tim đ/ập nhanh.

Hai tay run đến mức không cầm nổi đôi đũa.

Chị Chu, người đại diện của tôi, không thể nhìn tiếp được nữa.

Chị ấy kéo tôi ra khỏi căn hộ chất đầy lọ th/uốc.

Rồi nhét tôi lên xe.

“Đưa em đi gặp một người.”

“Bác sĩ Đông y, rất thần kỳ.”

Tôi co người trên ghế phụ.

Kính râm và khẩu trang che kín mặt.

Giọng khàn đặc đến mức chính tôi còn thấy khó nghe:

“Vô ích thôi.”

“Em đã thử quá nhiều cách rồi.”

“Người này khác.”

Chị Chu đáp đầy chắc chắn.

“Trầm cảm của bạn thân chị là do anh ấy chữa khỏi đấy.”

Chiếc xe chạy xuyên qua khu phố phồn hoa.

Rồi dần tiến vào một con đường cũ rợp bóng cây ngô đồng.

Cuối con đường.

Một tiểu viện tường trắng ngói xám lặng lẽ đứng đó.

Trên tấm biển chỉ có hai chữ thanh nhã:

Hồi Xuân.

Đẩy cửa bước vào.

Cảm giác như đặt chân sang một thế giới khác.

Mọi ồn ào đều bị ngăn cách bên ngoài.

Trước mắt chỉ còn màu xanh mướt của cây cỏ.

Con đường lát đ/á uốn lượn.

Cuối đường là vài gian phòng khám sáng sủa.

Hương th/uốc thoang thoảng trong không khí.

Không ngờ lại khiến th/ần ki/nh căng cứng của tôi thả lỏng đôi chút.

Người chờ khám không nhiều.

Ai cũng yên lặng.

Chị Chu đi đăng ký.

Tôi ngồi trên chiếc ghế tre dưới hành lang.

Ngắm cây đào cao lớn trong sân.

Đã cuối thu.

Lá rụng gần hết.

Những cành cây rắn rỏi vươn lên bầu trời.

Mang theo một sức mạnh trầm mặc.

“Cô Lâm Khê?”

Nghe thấy tiếng gọi.

Tôi ngẩng đầu lên.

Anh mặc trường sam vải lanh màu xám nhạt.

Dáng người cao ráo, thẳng tắp như thân trúc.

Đứng giữa vùng sáng tối cách tôi vài bước chân.

Ánh nắng buổi chiều xuyên qua ô cửa gỗ.

Phủ lên người anh một lớp sắc vàng dịu dàng.

Gương mặt thanh tú.

Ánh mắt ôn hòa, tĩnh lặng.

Tim tôi.

Không hề báo trước mà lỡ mất một nhịp.

“Tôi là Thẩm Thanh Ngô.”

Anh khẽ gật đầu.

“Mời cô theo tôi.”

Phòng khám rất đơn giản.

Một chiếc bàn gỗ.

Hai chiếc ghế.

Bên tường là những tủ th/uốc cao ngất.

Anh ngồi xuống.

Ra hiệu cho tôi đặt cổ tay lên gối bắt mạch.

Đầu ngón tay anh hơi mát.

Khẽ chạm vào làn da tôi.

Tôi theo phản xạ muốn rút tay về.

Nhưng lại được anh nhẹ nhàng mà kiên định giữ lại.

“Đừng căng thẳng.”

Giọng anh không lớn.

Nhưng lại có khả năng xoa dịu lòng người kỳ lạ.

Anh cúi mắt bắt mạch.

Hàng mi dài đổ xuống một khoảng bóng nhỏ dưới mắt.

Tôi lén nhìn anh.

Sống mũi rất cao.

Đường cong đôi môi cũng đẹp vừa đủ.

Phòng khám quá yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đ/ập ngày càng mạnh.

Một lúc rất lâu sau.

Anh thu tay lại.

Ngẩng đầu nhìn tôi.

“Lo nghĩ quá độ.”

“Can khí uất kết, tỳ hư thấp trệ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Bị Cả Mạng Chỉ Trích, Tôi Được Bác Sĩ Đông Y Cưng Chiều Lên Tận Trời

Chương 15
Năm đó, tôi bị bạo lực mạng đến mức trầm cảm rồi phải rút khỏi giới giải trí. Người đại diện kéo tôi đi khám Đông y. Khi bắt mạch, đầu ngón tay của Thẩm Thanh Ngô mang theo hơi ấm: “Lo nghĩ quá độ, tỳ hư, can uất.” Về sau, fan cuồng tìm đến tận nhà tôi hắt sơn. Tôi nắm chặt tay áo anh, nhỏ giọng cầu xin: “Bác sĩ Thẩm, anh có thể cho tôi ở nhờ được không?” Anh khẽ thở dài, kéo tôi ra sân, chỉ vào cây đào kia: “Ở lại đến lúc hoa nở.” “Khỏi bệnh rồi hãy đi.” Sau khi quay lại giới giải trí, tôi nổi tiếng trở lại nhờ quảng bá văn hóa Đông y. Một đêm khuya, khi anh đang sắc canh an thần cho tôi, anh khẽ hỏi: “Em có bỏ anh không?” Cho đến ngày nhận giải thưởng. Tôi giơ bàn tay đeo nhẫn kim cương trước ống kính: “Xin chính thức giới thiệu một chút.” “Tôi đã có người yêu rồi.”
Hiện đại
Ngôn Tình
39
Chồng chung Chương 11
Nam Hoa Nổi Danh Chương 15
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 50: Từ đường huyết nhục