“Em gh/en đúng không?”
Tôi trực tiếp lau nước mũi lên áo cậu ta.
“Không có. Nhiều người thích cậu như thế, muốn gh/en cũng phải xếp hàng, tôi mới không gh/en.”
Châu Hổ ôm tôi, lập tức mở màn hình điện thoại cho xem.
“Những người gần đây tới tìm anh không phải thích anh. Lần trước anh công khai qu/an h/ệ của chúng ta, họ đều là người ship CP, tới dạy anh cách dỗ vợ. Còn có mấy người viết truyện đồng nhân nữa, không tin em nhìn đi.”
Tôi một mắt nhìn thẳng phía trước, một mắt lại lén liếc xuống màn hình.
Châu Hổ tiếp tục giải thích:
“Tất cả đều bảo em rất biết nuôi cá, nhưng đó là tin đồn. Điện thoại anh sạch sẽ, người anh cũng sạch sẽ.”
Tôi ngoài miệng vẫn lẩm bẩm:
“Liên quan gì tới tôi.”
Nhưng cơ thể lại lặng lẽ dựa sát hơn vào lòng Châu Hổ.
Đừng nói.
Thời tiết thế này có người ôm thật sự khá ấm.
Châu Hổ nhận ra tôi chủ động dựa gần, lập tức vui vẻ hỏi:
“Vậy bây giờ anh có thể gọi em là vợ chưa?”
Tôi vừa định trả lời thì điện thoại rung hai tiếng.
Giang Minh gửi tin nhắn tới.
Tôi đọc xong lập tức đẩy Châu Hổ ra, liều mạng lắc đầu.
“Không được. Tuyệt đối không được.”
Sau đó tôi xin nghỉ rất lâu.
Điện thoại và tin nhắn của Châu Hổ, tôi đều không trả lời. Cậu ta không biết tôi đang ở đâu, ngay cả Giang Minh cũng không liên lạc được.
Lần tiếp theo Châu Hổ gặp tôi là khi tôi bước ra từ một trường khác.
Thật ra ngay từ lúc nhìn thấy một cô gái chào Châu Hổ mà trong lòng cảm thấy khó chịu, tôi đã biết mình thích cậu ta.
Nhưng tôi lấy tư cách gì để thích Châu Hổ?
Châu Hổ tốt như vậy, ngay cả khi tôi b/ắt n/ạt, cậu ta vẫn có thể hiểu lầm rằng tôi đang thân thiết với mình.
Còn tôi thì hoàn toàn ngược lại.
Tôi từng thật sự muốn b/ắt n/ạt cậu ta.
Nếu không phải Giang Minh gửi tin nhắn:
“Đúng rồi, gần đây sao mày không kể chuyện thằng bạn cùng phòng bị mày b/ắt n/ạt nữa?”
Có lẽ tôi đã quên mất mình từng là loại người như thế nào.
Mặc dù tôi chưa thật sự gây ra thương tích gì cho Châu Hổ, mấy cú đ.ấ.m đ/á của tôi đối với cậu ta cũng chẳng đ/au chẳng ngứa, thậm chí trong mắt Châu Hổ nó chỉ giống mức độ đ.á.n.h yêu m/ắng yêu.
Nhưng tôi từng có ý nghĩ muốn b/ắt n/ạt cậu ta là sự thật.
Tôi cố tình đạp cậu ta cũng là sự thật.
Chỉ vì nghe được một lời đồn không đúng mà tôi đã đối xử với cậu ta như vậy.
Thật ra đời tư của Châu Hổ rất sạch sẽ, cậu ta cũng là một người rất tốt.
Tôi chỉ dùng tai để hiểu một con người, sau đó thật sự sinh ra tâm lý muốn b/ắt n/ạt cậu ta.
Tôi x/ấu xa.
Thế nên những ngày xin nghỉ ấy, tôi chạy tới một trường khác l.à.m t.ì.n.h nguyện viên cho hoạt động tuyên truyền chống b/ắt n/ạt.
Tôi cúi đầu, lặng lẽ quét sân.
Một giáo viên bước tới vỗ vai tôi rồi nói:
“Hoạt động tình nguyện hôm nay kết thúc rồi. Lần sau có chương trình tuyên truyền chống b/ắt n/ạt, chúng tôi lại gọi em.”
“Vâng ạ.”
Tôi đeo ba lô, đi khỏi trường.
Không ngờ vừa ra tới cổng đã gặp Châu Hổ.
“Những ngày qua em đi đâu?”
Cậu ta lập tức lao tới ôm tôi vào lòng.
“Anh lo cho em lắm, vợ…”
Đồ ch.ó ngốc.
Còn gọi tôi là vợ.
Châu Hổ nhìn chiếc áo tình nguyện viên trên người tôi, khẽ đọc dòng chữ:
“Tình nguyện viên tuyên truyền chống b/ắt n/ạt học đường.”
Sau đó cậu ta ngẩng đầu hỏi:
“Vợ đi l.à.m t.ì.n.h nguyện à?”
Tôi lập tức x/ấu hổ đến mức hét lên:
“Rốt cuộc cậu có hiểu không? Tôi đã như vậy rồi mà cậu vẫn còn gọi tôi là vợ! Cậu có biết lúc cậu tưởng tôi đang thân thiết với cậu, trong đầu tôi thực sự nghĩ tới chuyện làm tổn thương cậu không? Tôi đối xử với cậu như vậy, sao cậu còn chẳng trách tôi? Cậu tốt bụng như thế để làm gì? Tôi căn bản không xứng làm vợ cậu…”
Lời còn chưa nói hết, Châu Hổ đã cúi xuống hôn tôi.
“Vợ, anh không trách em.”
Cậu ta ôm tôi rất ch/ặt rồi kiên nhẫn giải thích:
“Thật ra em căn bản chưa làm gì anh cả. Chỉ là bản thân em nghĩ đó là b/ắt n/ạt thôi. Em nằm cùng anh, chạy lên giường anh ngủ, ngoài chính em ra thì ai sẽ cảm thấy chuyện đó là b/ắt n/ạt?”
Tôi buồn bực đáp:
“Nhưng tôi còn hiểu lầm cậu là trai đểu nên mới b/ắt n/ạt. Tôi không nên chỉ vì lời đồn mà tự ý suy đoán con người cậu, càng không nên vì suy đoán của mình mà thật sự muốn làm tổn thương cậu. Ở bên loại người như tôi, cậu không thấy mất mặt sao?”
Châu Hổ xoa đầu tôi.
“Nhưng em biết sai thì sửa. Không chỉ nhận lỗi mà còn đi l.à.m t.ì.n.h nguyện viên, đem đạo lý này tuyên truyền cho nhiều người hơn. Ở bên em chẳng có gì mất mặt cả.”
Cậu ta cúi xuống nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc đến mức khiến tim tôi nóng lên.
“Vợ, anh rất tự hào.”
Buổi tối.
Tôi nằm sấp trên chiếc giường lớn trong khách sạn, một tay chống eo.
Đúng lúc ấy, một học sinh tham gia hoạt động hôm nay gọi điện tới hỏi:
“Anh khóa trên, bài phát biểu hôm nay của anh khiến em cảm xúc rất sâu sắc, nhưng có một điểm em chưa hiểu. Anh nói nếu tùy tiện b/ắt n/ạt người khác sẽ phải gánh chịu hậu quả vô cùng nghiêm trọng, rốt cuộc là hậu quả gì vậy?”
“Hậu quả…”
Tôi im lặng vài giây, đang định trả lời thì người phía sau bỗng khiến tôi run lên.
“Hậu quả chính là… Châu Hổ, cậu nhẹ một chút!”
Tôi lập tức cúp điện thoại.
Sau đó run tay nhắn cho cậu học sinh kia bốn chữ:
“Dày vò cả thể x/ác lẫn tinh thần.”
HẾT