1.
"Chụp đôi chân gửi tôi."
Một tin nhắn hiện lên trên màn hình, người gửi là kim chủ có biệt danh "Y".
Tôi vừa thu dọn quần áo, vừa nghĩ mãi vẫn chưa biết phải trả lời thế nào, thì mệnh lệnh tiếp theo của anh đã lập tức gửi đến.
"Đừng quên cái đuôi cáo."
"Cho cậu năm phút."
Đầu ngón tay khựng lại trên màn hình.
Tôi nghĩ rất lâu, vẫn không biết phải mở lời thế nào để nói với anh rằng mình đã không còn làm nghề này nữa.
Do dự hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng tôi vẫn gửi hết toàn bộ số ảnh còn lưu trong điện thoại cho anh.
Y trả lời rất nhanh.
Chỉ có hai câu ngắn gọn, kèm theo một khoản chuyển tiền khổng lồ.
"Đẹp. Nhưng không phải thứ tôi muốn."
"Chụp lại."
Tôi trả lại toàn bộ số tiền vừa nhận, rồi cuối cùng cũng gửi đi đoạn tin nhắn đã soạn sẵn.
"Cảm ơn ngài đã chăm sóc tôi suốt hai năm qua. Nhưng tôi sắp về quê kết hôn rồi, sau này sẽ không b/án ảnh nữa. Mong ngài thông cảm."
Kết hôn chỉ là một cái cớ.
Sự thật là tôi không còn cần đến công việc chẳng thể đưa ra ánh sáng này nữa.
Đồng thời, cũng nhân cơ hội này dập tắt luôn những si tâm vọng tưởng của bản thân.
---
2
Khung trò chuyện im lặng rất lâu.
Ảnh đại diện màu đen tuyền của Y vẫn chìm trong tĩnh lặng.
Ngay lúc tôi nghĩ sẽ không còn nhận được hồi âm, màn hình lại sáng lên.
"Tiền đã chuyển vào thẻ của cậu."
"Cứ nhận đi, xem như tiền mừng."
Trong lòng tôi trăm mối ngổn ngang.
Rồi bất giác bật cười, như thể đã buông bỏ được điều gì.
Anh chu đáo đến vậy...
Có lẽ việc tôi thích anh, cũng là chuyện đương nhiên thôi.
Nghe thì thật nực cười.
Nhưng quả thật tôi đã đem lòng rung động với một người xa lạ chưa từng gặp mặt.
Y là kim chủ đầu tiên tôi gặp.
Cũng là kim chủ duy nhất.
Anh chưa từng hỏi một tấm ảnh của tôi đáng giá bao nhiêu.
Câu đầu tiên anh hỏi chỉ là:
"Có nhận chụp theo yêu cầu không?"
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định.
Anh hào phóng chuyển thẳng cho tôi năm mươi nghìn tệ.
Có lẽ anh sẽ không bao giờ biết.
Khi tôi bị đám chủ n/ợ dồn đến mức phải đứng trên sân thượng.
Năm mươi nghìn ấy...
Chính là cọng rơm c/ứu mạng của tôi.
---
3
Sở thích của Y cũng không quá kỳ quái.
Mỗi tháng anh chỉ gửi cho tôi hai bộ quần áo mát mẻ.
Tôi chỉ cần mặc chúng lên chụp ảnh.
Là sẽ nhận được năm mươi nghìn tệ.
Tháng nào cũng vậy, chưa từng gián đoạn.
Thật ra, ngay sau khi trả hết n/ợ.
Tôi đã định không lấy tiền của anh nữa.
Nhưng khi chuyển lại tiền cho anh.
Tôi lại bất ngờ nhận về số tiền gấp đôi.
Y nói anh vui.
Không cho phép tôi phá hỏng tâm trạng của anh.
Tôi chỉ đành ngoan ngoãn nghe theo.
Thỉnh thoảng chúng tôi cũng trò chuyện đôi ba câu.
Qua cách nói chuyện đầy lịch thiệp và từng trải của anh, tôi rút ra được hai kết luận.
Thứ nhất, anh đ/ộc thân.
Thứ hai, anh là người có kiến thức sâu rộng, tuyệt đối không phải kiểu chỉ biết háo sắc.
Hoàn toàn khác với tên ngốc như tôi, đến cả xem bản đồ còn phải xoay điện thoại một vòng mới x/ác định nổi phương hướng.
Nghĩ đến đó.
Tôi gửi cho anh câu cuối cùng.
"Tôi đã gửi cho anh một chuỗi vòng tay cầu bình an. Mong sau này anh luôn bình an thuận lợi, vạn sự như ý."
Gửi xong tin nhắn.
Tôi lập tức xóa toàn bộ phương thức liên lạc của anh.
Chỉ sợ chậm thêm một giây...
Tôi sẽ không nỡ.
---