Thư Tình Bất Ngờ

Chương 10

23/10/2025 13:41

Nụ hôn của hắn khiến đầu óc tôi choáng váng.

Hắn ép tôi vào góc tường, rời khỏi môi tôi mà thở hổ/n h/ển, ánh mắt đen nhánh quan sát từng biểu cảm của tôi.

Tôi r/un r/ẩy hỏi: "Cậu... Cậu muốn làm gì?"

Tống Hành Sơ nhẹ nhàng vuốt ve vành tai tôi, giọng trầm khàn: "Giản Hoài. Vậy bây giờ mối qu/an h/ệ của chúng ta là gì?"

Tôi sững người.

Nói là kẻ th/ù truyền kiếp thì có được không?

Nhưng nhìn vẻ mặt hắn lúc này, nếu dám thốt ra câu ấy, chắc tôi sẽ bị xử ngay tại chỗ.

Không, chắc hắn sẽ khóc mất.

Tống Hành Sơ chưa từng th/ô b/ạo với tôi.

Tôi nuốt nước bọt, dò hỏi: "Bạn... Bạn bè?"

Tống Hành Sơ áp sát tôi hơn, mắt đỏ hoe: "Giản Hoài, cậu nói xem chúng ta là gì?"

Một gã cao 1 mét 88, sao có thể dễ khóc như thế?

Không chịu nổi mà.

Mặt đỏ bừng, tôi ngửa cổ hôn lên môi hắn, trừng mắt đáp: "Gay."

"Đồng tính nam."

"Đồ đồng tính ch*t ti/ệt."

"Tống Hành Sơ, cậu là bạn trai của tôi, được chưa?"

Lời vừa dứt, bóng đen đã ập xuống.

Tống Hành Sơ lại một lần nữa chiếm lấy môi tôi.

Ngoại truyện: Lớp trưởng và ủy viên học tập

Là cao thủ hóng hớt, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ bị người bên cạnh hạ gục.

Sau bữa tiệc, tôi đưa ủy viên học tập về nhà.

Tôi thích cô ấy lắm, cô ấy là hoa khôi của trường, vừa học giỏi vừa ngọt ngào.

Từ ngày chuyển sang ngồi cạnh tôi, cô ấy luôn miệng gọi tôi là "lớp trưởng".

Ai mà chịu nổi?

Trong nhà m/a, mắt cô ấy đỏ hoe, bảo rằng cô ấy sợ.

Thế là tôi đắm chìm trong vòng tay cô ấy.

Ở KTV, tôi không uống rư/ợu.

Ủy viên học tập uống hơi quá chén.

Đêm đó, sau khi tắm rửa, cô ấy ôm chầm lấy tôi.

Con gái với nhau, có sao đâu.

Tôi cười tươi ôm lại.

Nửa đêm, cô ấy lén hôn tôi.

Cứ tưởng tôi không biết, nhưng thực ra lại rõ mồn một.

Con gái thích nhau, hôn một chút có sao đâu.

Sáng hôm sau, cô ấy hỏi tôi có thích cô ấy không.

Đương nhiên là có rồi.

Tôi cười nói: "Thích! Cậu xinh như thế, dễ thương như thế, ai chả thích!"

Tưởng chừng không sao, nào ngờ...

Sao cô ấy lại trông không vui nhỉ?

Lúc tôi nhận ra tình cảm khác lạ của ủy viên học tập thì đã muộn.

Chuyện của Giản Hoài và Tống Hành Sơ phơi bày.

Trước giờ tôi chỉ ship couple, không ngờ lại thành thật.

Cú sốc tinh thần quá lớn.

Nhưng khi ở trường, họ rất kín đáo.

Mãi đến lễ tốt nghiệp, tôi thấy Tống Hành Sơ nắm tay Giản Hoài, hôn cậu ấy trước ánh mắt của mọi người.

Ánh nắng chói chang khiến tôi ngoảnh mặt lại, chạm phải ánh mắt của ủy viên học tập.

Cô ấy đã nhìn tôi bao lâu rồi?

Không hiểu vì cảnh tượng kia hay vì điều gì, hình ảnh cô ấy lén hôn tôi đêm ấy chợt hiện về.

Ủy viên học tập nắm lấy tay tôi: "Sao thế? Mặt tớ dính gì à?"

Tôi li /ếm môi, nhìn thẳng vào cô ấy: "Tần Tứ Yên, cậu thích tớ đúng không?"

Tần Tứ Yên cứng đờ, gượng cười: "Cậu nói gì lạ vậy? Tớ luôn thích cậu mà."

Tôi lắc đầu, hôn lên môi cô ấy: "Là thích kiểu này à?"

Tai cô ấy đỏ ửng.

Cô ấy gật đầu mỉm cười: "Ừm, là kiểu này."

"Vậy... Tớ có thể theo đuổi cậu không?"

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm