Tôi gi/ật mình quay lại, hoá ra là Tề Văn Thao!
Nhìn thấy hắn, cơn nóng bừng trong người tôi lập tức tắt ngấm.
Tôi đứng che chắn trước người Nghiên Muội.
Nghiên Muội sợ hãi kéo áo tôi: "Làm sao đây anh Viễn Sơn?"
"Đừng sợ, có tôi." Tôi cởi áo khoác cùng máy ảnh đưa cho cô, "Mặc vào."
Tôi giang tay che chắn cho cô gái, nhìn về phía trước.
Tề Văn Thao đã men theo con đường nhỏ xuống đây, vết thương trên mặt gần lành, chân vẫn khập khiễng, miệng không ngừng ch/ửi bới.
Tôi cười lạnh: "Ông chú này, thanh niên yêu đương mà ông cũng đi rình mò à?"
Tề Văn Thao nheo mắt nhìn tôi: "Nhà nào sinh ra thằng nhãi này?"
Tôi vốn đã không ưa gì tên bi/ến th/ái này: "Ông quản được không? Cút nhanh đi, không thì..."
Tề Văn Thao ngắt lời: "Không thì lại đ/á/nh tôi một trận nữa à?"
Tôi nhíu mày.
Tề Văn Thao liếc mắt nhìn tôi từ đầu đến chân: "Tối hôm đó trời tối, mày lại đeo khẩu trang, nhưng tao nhận ra bộ đồ quen quen, đúng là cái áo tao bị mất! Giờ nghe giọng cũng quen! Chính là mày đ/á/nh tao."
Nghiên Muội rụt rè: "Chú... chú nói gì thế?"
Tề Văn Thao chỉ thẳng vào Nghiên Muội: "Đồ sói mắt trắng, dám xúi người ngoài đ/á/nh ch*t tao."
"Hừ! Tao đã phát hiện ra lâu rồi, nhịn mãi, lén theo dõi mày cả tuần nay!"
"Mày tưởng sáng mặc quần dài, chiều thay váy ngắn là tao không nhận ra à?"
Tề Văn Thao càng nói càng gi/ận: "Đồ tiểu q/uỷ láu cá, đáng lẽ ban đầu không nên cho mày vào nhà!"
Nói rồi, lão già chực đến bắt Nghiên Muội: "Đi theo tao lên đồn công an, tưởng đ/á/nh tao xong là xong chắc?!"
Nghiên Muội hoảng hốt la lên.
Tôi đẩy tay Tề Văn Thao ra, quát: "Đồ bi/ến th/ái, bị đ/á/nh chưa đủ à? Dám động vào cô ấy nữa thử xem!"
Tề Văn Thao nhếch mép cười nhạo: "Lại một thằng ngốc bị con hồ ly tinh này mê hoặc nữa à, sao, mày cũng đã ngủ với con đĩ nát này rồi? Tao làm phiền chuyện tốt của hai đứa à?"
Tôi tức đi/ên: "Miệng thối thế, lại muốn ăn c*t nữa à?"
Nói rồi tôi xông tới túm cổ áo Tề Văn Thao.
Tề Văn Thao chống cự, miệng không ngừng gào thét: "Đi, theo tao lên đồn! Mày coi trời bằng vung à!"
Nghiên Muội khóc lóc can ngăn.
Tôi bảo Nghiên Muội tránh ra, lần này nhất định phải đ/á/nh ch*t tên bi/ến th/ái.
Trong chốc lát, ba chúng tôi cuốn vào nhau như búi chỉ rối.
Tiếng khóc, tiếng ch/ửi, tiếng nguyền rủa, cánh tay lo/ạn xạ.
Bỗng Tề Văn Thao kêu lên "ối", cả người như bị lực vô hình đẩy lùi, mặt mày h/oảng s/ợ giơ tay về phía tôi.
Tôi theo phản xạ định kéo, đúng lúc Nghiên Muội cũng ngã vào người tôi.
Tôi đứng nhìn Tề Văn Thao rơi từ trên cao xuống.
Một tiếng "đùng" đặc.
Tim tôi cũng thót lại.
Thế giới chợt tĩnh lặng, trong tai vang tiếng ù, đầu óc trống rỗng.
Tôi vội chạy ra mép vực nhìn xuống, cảnh tượng trước mắt như cú tạt nước vào mặt.
Tề Văn Thao nằm giữa đống đ/á lởm chởm, m/áu đỏ tươi bên đầu chói mắt.
Phản ứng đầu tiên của tôi là phải xuống xem hắn còn sống không.
Nghiên Muội nắm ch/ặt cổ tay tôi, sốt ruột: "Anh Viễn Sơn, dù gh/ét hắn đến mấy sao anh lại đẩy hắn xuống!"
Tôi hoảng lo/ạn: "Tôi... tôi không cố ý, tôi cũng không biết! Chúng ta phải mau..."
Nghiên Muội kéo tôi chạy: "Đi thôi, để công an đến bắt thì phải ngồi tù hết!"
Hai chữ "ngồi tù" kí/ch th/ích th/ần ki/nh tôi.
Lần cuối ngoảnh lại nhìn, mặt trời đã chìm xuống sông, bóng tối tràn ngập.
...
Chúng tôi không dám đi đường lớn, men theo lối rừng tối om chạy về.
Đến giờ tôi vẫn không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra.
Đầu óc chuyển đổi giữa tỉnh táo và mơ hồ, thật sự, tôi từng một mình vượt dãy Ngao Thái, từng bị "m/a q/uỷ" dọa cho sợ.
Nhưng chưa bao giờ h/oảng s/ợ như lúc này.
Tôi chỉ biết chạy, chạy mãi.
Khi về đến khu tập thể nhà máy số 2, áo sơ mi đã ướt đẫm mồ hôi.
Tôi dựa lưng vào tường thở gấp.
Ngẩng lên nhìn, Nghiên Muội cũng mặt mày tái mét, ngồi bệt dưới đất.
Sao lại thành ra thế này!
Tôi dùng tay xoa mặt, đứng thẳng người: "Tôi phải quay lại xem! Biết đâu hắn chỉ bị thương, đưa vào viện còn kịp."
Nghiên Muội bật dậy chặn cửa: "Nếu hắn ch*t rồi thì sao?"
Tôi nghẹt thở: "Vậy tôi sẽ ra đầu thú."
Nghiên Muội đỏ mắt: "Đầu thú nói gì? Vì giúp em trả th/ù nên lỡ tay gi*t Tề Văn Thao? Vậy Tề Văn Thao đã làm gì em? Anh muốn h/ủy ho/ại thanh danh của em sao?"
Tôi: "Nhưng..."
Nghiên Muội nghiến răng khóc: "Nếu công an kiểm tra giấy tờ tùy thân của anh, anh có không? Nếu chuyện cái tủ lộ ra, chúng ta không thể về năm 2025 nữa!"
Tôi nắm tay Nghiên Muội: "Chúng ta chạy đi ngay bây giờ."
Nghiên Muội gi/ật tay lại: "Anh Viễn Sơn, anh bình tĩnh lại! Chỉ cần anh không nói, em không nói, Tề Văn Thao là tự trượt chân ngã xuống."
Tôi vẫn hoang mang: "Nhưng..."
Nghiên Muội đỡ tôi vào phòng, đặt ngồi lên sofa.
Cô ấy vào phòng ngủ lấy chai rư/ợu, rót một ly đưa cho tôi.
Tôi quay mặt đi: "Xin lỗi, tôi không có tâm trạng uống."
Nghiên Muội dịu dàng: "Uống đi, anh đang hoảng lo/ạn, cần bình tĩnh lại."
Tôi liếc nhìn.
Đây là đặc sản rư/ợu Thành Sông, Nghiên Muội m/ua ba chai, sau lần thất bại trở về 1983 đã uống một chai bên sông, còn lại hai.
Tôi nhận lấy, mùi rư/ợu xộc thẳng lên mũi, uống vào cổ họng cay x/é, dạ dày bốc lửa.
Quả thực có hiệu quả, da đầu căng thẳng của tôi dịu xuống chút.
Thấy tôi đỡ hơn, Nghiên Muội nói: "Anh nghỉ trong phòng, em ra ngoài thăm dò tình hình."
"Không được!"
Tôi nắm ch/ặt tay cô: "Con gái một mình nguy hiểm lắm, để tôi đi, lúc nguy cấp còn có thể đ/á/nh trả, chạy cũng nhanh hơn."
Nghiên Muội cười: "Trong khu tập thể nhà máy, anh là khuôn mặt hoàn toàn xa lạ, hỏi dò về Tề Văn Thao sẽ bị nghi ngờ ngay. Em khác, em là người nhà hắn."
Tôi vẫn không yên tâm: "Nhưng..."
"Anh mệt rồi, đi ngủ đi."
Nghiên Muội đưa tôi vào phòng ngủ, đặt nằm xuống giường, hôn nhẹ lên má tôi: "Đừng lo, em biết cách xử lý."