"Thẩm Thư Cẩn, nói thật cho anh biết, nhà họ Thẩm tuyệt đối sẽ không cho phép anh lấy một con đi/ếc."
Tôi ngồi trên sofa, nhìn chằm chằm xuống đất, không nói một lời.
Phòng bên cạnh đang đóng cửa.
Bên trong vọng ra tiếng gào thét của Hứa Nghiên Triêu.
Có lẽ họ không biết, lỗ thông gió của điều hòa bị hỏng, tôi nghe thấy rõ mồn một.
Giọng Thẩm Thư Cẩn rất lạnh lùng: "Kết hôn với cô ấy là chuyện của riêng tôi, không liên quan đến nhà họ Thẩm, càng không liên quan đến cô."
"Ngay cả khi ban đầu anh suýt mất mạng?"
"Thành tích của anh sa sút không phanh, trở về nhà họ Thẩm, suýt bị bố anh đ/á/nh ch*t, những khổ sở anh chịu bao năm nay, đều không tính nữa sao?"
"Thế thì sao? Cô muốn nói gì?" Anh ấy hỏi.
Hứa Nghiên Triêu im lặng một lát, rồi đột nhiên bật khóc.
"Thẩm Thư Cẩn, có phải cô ta làm bất cứ điều gì, anh đều thấy là đúng đúng không?"
"Phải thì sao?"
Hứa Nghiên Triêu im lặng một lúc, rồi đột nhiên "rầm" một tiếng, đ/á tung cửa, tức gi/ận bỏ đi.
Đêm đã khuya, mọi người đều đã giải tán.
Thẩm Thư Cẩn đến trước mặt tôi.
Tôi nói: "Xin lỗi, đã gây phiền phức cho anh rồi. Thỏa thuận ly hôn em sẽ ký nhanh rồi đưa cho anh, nhưng tiền… có lẽ em phải trả dần. Hứa Nghiên Triêu hại em ra nông nỗi này, cũng hại cả mẹ em, những món n/ợ này, em đều phải đòi lại."
"Chuyện xảy ra khi nào?"
"Gì cơ?"
"Tai ấy."
Tôi quay đầu đi: "Lúc tốt nghiệp. Em bị người ta chặn đ/á/nh trong ngõ hẻm nên mới bị thế này."
Tay Thẩm Thư Cẩn run lên, anh cố nén giọng: "Lúc đó, tại sao... không nói cho tôi biết?"
"Em không biết nhà anh có tiền, nhà họ Hứa vừa có tiền vừa có thế, họ muốn đuổi em và mẹ đi, chúng em không có cách nào cả."
"Lúc đó em chỉ nghĩ duy nhất một điều là không muốn làm liên lụy đến anh. Nếu họ b/ắt n/ạt cả anh thì biết làm sao? Không thể nào anh vì em mà ngay cả tiền đồ cũng vứt bỏ."
Đột nhiên, anh ấy ôm chầm lấy tôi.
Anh ấy vùi đầu vào tóc tôi, cổ tôi thoáng chốc đã ướt đẫm.
Anh ấy khóc.
Tôi được anh ấy ôm, hồi lâu không nói nên lời.
"Nhược Sơ, xin lỗi em."
====================
Chương 7:
"Tôi là một thằng khốn."
Tôi chớp chớp đôi mắt cay xè: "Lúc em viết tiểu thuyết, không nghĩ sẽ để anh biết— Anh nói cốt truyện của em dở tệ."
"Là tôi nói bừa."
Thẩm Thư Cẩn ôm ch/ặt tôi: "Tôi vẫn luôn hy vọng, những điều đó là thật. Rõ ràng trong tiểu thuyết, chúng ta đã ở bên nhau. Nhưng em lại chưa bao giờ liên lạc với tôi."
"Nên tôi đã không nhịn được, cho dù em chỉ yêu tiền của tôi, tôi cũng chấp nhận."
"Chỉ cần em chịu kết hôn với tôi."
Giọng tôi rất nhỏ: "Em là đồ đi/ếc, họ sẽ cười nhạo anh."
"Em rất tốt, còn bình thường hơn tất cả bọn họ."
Tôi bỗng bật khóc.
"Nhưng trên áo sơ mi của anh, có vết son môi."
Ấm ức bao nhiêu ngày, cuối cùng tôi cũng nói ra: "Rõ ràng đã kết hôn với em, lại còn đi lêu lổng với người phụ nữ khác."
Thẩm Thư Cẩn nắm ch/ặt tay tôi, vẻ mặt anh ấy rất kỳ lạ.
Vừa như tự trách, lại vừa như trút được gánh nặng.
"Tôi tưởng em không để tâm."
Tôi sững sờ: "Anh lừa em?"
Thẩm Thư Cẩn nói: "Tôi nào dám hai lòng. Áo sơ mi là mượn của người khác."
Tôi lau nước mắt, nhìn anh ấy chằm chằm một lúc, rồi đột nhiên giơ chân đạp mạnh vào đầu gối Thẩm Thư Cẩn.
Giữa ti/ếng r/ên khẽ vì đ/au của anh ấy, tôi quay đầu bỏ đi.