"Tôi biết cậu không phải công, lúc nãy cậu đã nói rồi mà." Trình Phong thản nhiên đáp. "Làm gì có công nào dùng sữa tắm hương hoa anh đào chỉ vì nó được khuyến mãi."

Tôi x/ấu hổ đến mức muốn chui xuống gầm giường: "Anh... anh để ý em ạ?"

Câu này tôi buột miệng nói ra, không qua n/ão, ngay khi dứt lời, tôi chỉ muốn tự t/át mình một cái.

Trình Phong dừng lại, anh ấy nhìn tôi, ánh mắt sau cặp kính gọng mỏng có chút gì đó tôi không đọc được.

"Cậu nói vậy." Anh ấy dừng một chút: "Cũng không sai."

N/ão tôi n/ổ tung. Đây là... đây là có ý gì?

"Tôi để ý cậu từ lâu rồi." Trình Phong nóim

"Từ hôm khai giảng nhìn thấy cậu ngơ ngác đứng giữa trời nắng nhìn xung quanh tìm người."

Mặt tôi nóng rực.

"Từ hôm cậu đến sân bóng rổ cổ vũ." Anh ấy tiếp tục: "Mặc dù không hét to, nhưng khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích của cậu rất đáng yêu."

Tôi... Tôi không thở nổi.

"Và..." Trình Phong hơi nghiêng người về phía tôi: "Từ lúc mỗi lần gặp tôi ở hành lang, tai cậu đều đỏ lên."

Anh ấy đưa tay ra, ngón trỏ thon dài nhẹ nhàng chạm vào vành tai tôi: "Giống như bây giờ này."

Tôi gi/ật nảy mình. Đây, đây là đang tỏ tình ngược sao?

"Vậy... vậy anh..." Tôi r/un r/ẩy. "Anh... cũng...?"

Trình Phong mỉm cười. Nụ cười lần này vô cùng dịu dàng: "Cậu nói xem?"

Ngay lúc tôi nghĩ rằng mình sắp có được nụ hôn đầu tiên trong đời, ngay lúc bầu không khí lãng mạn sắp đạt đến đỉnh điểm...

Cốc... cốc... cốc...

Tiếng gõ cửa vang lên, mặc dù lần này là gõ cửa chứ không phải đạp. Nhưng nó vẫn phá hỏng bầu không khí một cách tà/n nh/ẫn.

Trình Phong nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, rõ ràng là đang cố nén gi/ận. Anh ấy lùi lại một bước, quay ra cửa: "Ai?"

"Anh... anh Trình." Một giọng nói quen thuộc nhưng yếu ớt vang lên: "Là... là em, lão đại phòng 404 đây."

Tôi ngạc nhiên, Trình Phong cũng nhíu mày, anh ấy bước ra mở cửa.

Lão đại không xông vào, cậu ta đứng co ro ngoài cửa một mình, vẻ mặt bối rối, tội nghiệp như một chú chó con đi lạc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
6 Lấy ác trị ác Chương 12
8 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
10 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm