Ngắn đến mức nếu tôi không đang nhìn chằm chằm vào mấy chữ kia thì chắc đã không nhận ra.
Ngay giây tiếp theo, giọng anh ta trầm xuống.
“Em đừng nghĩ lung tung trước đã, tối về nhà ăn cơm đi, chúng ta cùng xem.”
Tôi hỏi:
“Về nhà nào?”
Anh ta hình như sững lại.
“Đương nhiên là nhà mẹ rồi. Mẹ cũng nhớ em.”
Tôi ngẩng đầu nhìn bóng mình trong cửa kính ngân hàng.
Ba mươi hai tuổi, mặc áo sơ mi được là phẳng phiu, trên tay cầm một xấp hồ sơ v/ay m/ua nhà.
Rõ ràng đã sống bên ngoài lâu như vậy.
Thế nhưng hễ nhà có chuyện, bọn họ vẫn quen miệng nói:
“Về nhà.”
Trong căn nhà đó không có phòng của tôi.
Chỉ có một chiếc giường gấp.
Bảy giờ tối, tôi trở về căn nhà cũ.
Vừa bước vào đã ngửi thấy mùi dầu mỡ quen thuộc.
Trong bếp là chị dâu Diệp Mạn đang xào rau, mẹ tôi ngồi trên sofa nhặt đậu que, anh trai Lâm Cảnh Xuyên tựa vào bàn ăn hút th/uốc.
Nhìn thấy tôi, anh ta dập th/uốc rồi cười:
“Về rồi à?”
Tôi không đáp.
Chỉ đặt bản báo cáo tín dụng lên bàn.
“Công ty này, ai biết?”
Mẹ tôi ngẩng đầu, vẻ mặt ngơ ngác.
“Công ty gì?”
Diệp Mạn ló đầu ra khỏi bếp, cười nhẹ một tiếng.
“Chiếu Vi, em ăn cơm trước đi, có chuyện gì ăn xong rồi nói.”
Nụ cười của chị ta quá thoải mái.
Thoải mái đến mức lòng tôi chùng xuống.
Tôi nhìn anh trai mình.
“Công ty TNHH Vật liệu xây dựng Hằng Dược, người đại diện pháp luật là em.”
Anh tôi cúi đầu nhìn bản báo cáo, không lập tức lên tiếng.
Mấy cọng đậu trong tay mẹ tôi rơi tõm vào chậu.
“Người đại diện pháp luật? Là cái gì?”
Diệp Mạn lau tay rồi bước ra khỏi bếp.
“À, chuyện đó hả.”
Giọng chị dâu nhẹ tênh, như đang nói một chuyện cỏn con không đáng nhắc.
“Em đừng căng thẳng. Hồi đó chỉ là mượn tên em treo tạm thôi, công ty không có vấn đề gì lớn.”
Đầu ngón tay tôi lập tức lạnh ngắt.
“Mượn tên tôi?”
Anh trai tôi cau mày.
“Lâm Chiếu Vi, em đừng làm như đang thẩm vấn phạm nhân vậy.”
Tôi nhìn anh ta.
“Vậy là anh biết?”
Anh ta im lặng một lúc.
Rồi thở dài.
“Biết.”
Mẹ tôi lập tức cuống lên.
“Cảnh Xuyên, là sao? Mượn tên em gái là thế nào?”
Anh tôi bực bội day day mi tâm.
“Mẹ, mẹ đừng xen vào.”
Anh ta quay sang tôi.
“Năm đó bên bạn anh có một dự án, cần lập công ty để luân chuyển dòng tiền. Lúc đó hồ sơ tín dụng của anh không tiện, Diệp Mạn lại đang mang th/ai, nên tạm thời dùng thông tin của em.”
Tôi nhìn anh ta, gần như bật cười không nổi.
“Tạm thời?”
“Ba năm rồi, Lâm Cảnh Xuyên.”
“Đây gọi là tạm thời?”