Người xông vào phòng tân hôn chính là lão Lục Tiêu Trường Minh.

Vì hắn trúng đ/ộc từ trong bụng mẹ nên không đi lại được.

Nhưng thật ra hắn đã lén được chữa trị từ lâu.

Biết ta cùng Tiêu Trường Hành hôm nay thành thân, nên đích thân dẫn người xông vào phòng tân hôn.

Hắn ta tháo bịt mặt xuống, nhìn ta với ánh mắt buồn bã:

“Liên nhi, nàng hãy nhìn bổn vương một chút đi!”

Ta: “Không, ta không nhìn! Hôm nay là đại hôn của bổn trắc phi ta và Thái tử, Tấn vương điện hạ sao lại tới đây? Thật là xúi quẩy!”

Nháy mắt mặt Tiêu Trường Minh trở nên nhăn nhó, khó chịu, rất khó coi.

“Nàng là Vương phi của bổn vương, sao có thể gả cho Thái tử làm trắc phi được chứ?”

Ta lấy bịch hạt dưa và đậu phộng từ trong chăn ra, “Xin ngài hãy làm cho rõ ràng, được chứ? Vương phi của ngài là Giang Vận Tiên! Trên hôn thư, hay tam truyền lục chứng (ý nói trên giấy mai mối) đều là tên của tỷ ấy.”

“Ta là Giang Ấu Liên, không liên can gì đến ngài.”

Hắn nhìn ta trân trân, “Nhưng người bái đường thành thân với ta là nàng!”

Ta: “Ò ha! Không phải ta đã bị ngài đày xuống làm thông phòng, còn bị đem đi b/án ở thanh lâu sao?”

“À vẫn còn may, ta không tố cáo ngài buôn người là còn nhân từ lắm rồi.”

Tiêu Trường Minh có chút tủi thân, “Bổn vương không có b/án nàng! Ngược lại, bổn vương còn đưa tiền cho Lý mama…”

Ta nhịn không được, mà quay qua chỉ tạo khẩu hình miệng, m/ắng hắn bằng hai chữ: “Th/ần ki/nh.”

Đúng vậy, Tiêu Trường Minh là nam chính b/ệnh hoạn, có vấn đề về nhân cách, hànhz hạz ta suốt, rồi giờ tự vả mặt.

Sau khi ta lấy người khác, thì chạy tới phòng tân hôn để cư/ớp người.

Ta thân là nữ chính cũng không thẩm thấu được cái thứ tình cảm này, còn bắt đầu mắ/ng ch/ửi hắn ta.

Trong phòng tân hôn, ta ngồi, còn hắn đứng.

Ta vừa cắn hạt dưa, vừa kể về cuộc đời chó ch*t của ta ở kiếp này và kiếp trước.

Lúc mới bắt đầu, Tiêu Trường Minh vẫn cố gắng chịu đựng lắng nghe.

“Liên nhi, nàng đừng như thế, bổn vương biết tất cả là do nàng đang gi/ận.”

Nhưng lời lẽ ta ngày càng thô tục, Tiêu Trường Minh không thể chịu đựng được nữa.

Tiêu Trường Minh gần như tức thổ huyết, mà đám áo đen bên cạnh hắn ta đều rơi lệ.

“Đừng m/ắng nữa, đừng m/ắng nữa, m/ắng khó nghe quá rồi.”

“Ta lớn thế này rồi, có cộng tất cả những lần bị m/ắng cũng không nhiều như thế này.”

Thế là, nam chính vốn dĩ đi cư/ớp dâu, nhưng lại bị m/ắng đến ng/u người.

Bị người của Tiêu Trường Hành phát hiện, toàn bộ bị bắt.

Nữ chính truyện ngược như ta, dựa vào việc m/ắng nam chính mà đã phản ngược thành công.

...

Lúc bị lôi đi, Tiêu Trường Minh cứ luôn miệng lẩm bẩm: “Liên nhi, lẽ nào nàng chưa từng thích bổn vương dù chỉ là một chút hay sao?

Ta đưa tay xoa bụng, “Ta mang th/ai rồi, đứa con là của ngài ấy.”

Giây phút đó, ta dường như có thể nghe thấy tiếng cõi lòng hắn ta tan nát.

Trái tim của nam chính truyện ngược lại mong manh dễ vỡ vậy sao?

Thật xui xẻo?

Tất cả những người làm lo/ạn đều bị bắt ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại ta và Tiêu Trường Hành.

Chàng ta đưa tay, đẩy ta xuống giường, hơi lạnh từ bàn tay luồn qua gấu áo, xoa lên bụng ta.

“Có rồi?”

“Sao Cô không nhớ ta?”

Rồi ngài ấy véo lấy cục th!t mỡ trên bụng ta.

Ta: “Đại khái là thiếp mang th/ai chân giò tàu xì, th!t viên xíu mại, bồ câu nướng sữa, gà ăn mày, sườn xào chua ngọt…”

Tiêu Trường Hành mỉm cười, vòng tay ôm ta vào lòng, nhéo má ta.

“Vừa nãy lại lén ăn gì rồi.”

Ta đưa ra nắm hạt dưa, đậu phộng, “Ăn không?”

Tiêu Trường Hành: “Cô không tin, Cô phải hôn để nếm thử.”

Rồi chàng ấy cúi xuống hôn lên môi ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hy Xuân

Chương 7
Nhớ thuở ta được đón về phủ, chính tay ta đã cứu mạng Thái tử khi ngài còn mê muội. Phụ thân, mẫu thân đau lòng thay cho tiểu thư giả, không đành lòng để nàng gả cho kẻ ngây dại, liền kéo tay ta, khẩn cầu Hoàng hậu: 'Tiểu nữ có ơn cứu mạng Thái tử, hai người chính là lương duyên trời định'. Hoàng hậu lòng hiểu rõ, Thái tử trọng thương mất trí, e rằng khắp kinh thành chẳng tiểu thư khuê các nào nguyện ý gả cho một Thái tử hữu danh vô thực. Người liền gật đầu: 'Ngôi vị Thái tử phi này, nên để Hi Xuân đảm đương'. Tiểu thư giả trong lòng thầm đắc ý. Một năm sau, Thái tử hồi phục tâm trí, ngôi vị vững vàng. Để đoạt lại vị trí Thái tử phi, ả vu oan ta hại ả sảy thai, lại còn khơi ra thân phận sơn tặc năm xưa của ta. Cả kinh thành bàn tán xôn xao, kẻ kẻ đều nói ta không xứng làm Thái tử phi. Thái tử nắm lấy tay ta, cất lời: 'Hi Xuân, trẫm cảm kích ơn cứu mạng của nàng, song đứa trẻ của Hi Lan là vô tội. Chỉ cần nàng nhường lại ngôi vị Thái tử phi, bất cứ thứ gì nàng muốn, trẫm đều sẽ thỏa mãn'. Ta nhìn Thái tử, điềm nhiên đáp: 'Vậy xin Điện hạ ban cho thần thiếp một tờ hòa ly'.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6