Dù đầu óc tôi lúc này vẫn còn mụ mị, nhưng trực giác cảnh báo mọi thứ ở đây đều không bình thường chút nào.

Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, gắng tìm ki/ếm lối thoát để nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Nhưng cái sân chỉ có một cổng vào duy nhất dẫn ra ngoài, phía sau lưng tôi chính là ngôi nhà của gia đình nông dân này.

Bên trong căn nhà sáng đèn, thấp thoáng bóng người in trên cửa sổ.

Đúng lúc này, tôi nghe thấy giọng nói khá quen thuộc: "Long huynh đệ? Long huynh đệ?"

Có người đang gọi tôi!

Tên thật của tôi là Long Trường Đống, ký ức dần trở nên rõ ràng hơn.

Tôi bước về phía ngôi nhà, cửa phòng hé mở, người gọi tôi dường như đang ở bên trong.

Tôi gi/ật mạnh cánh cửa, một luồng gió âm lướt qua, căn phòng vốn sáng trưng bỗng tối sầm lại.

Ở gian giữa có hai người đang ngồi, chiếc bàn dài giữa nhà thắp hai ngọn nến đỏ, giữa hai ngọn nến là hai tấm ảnh đặt song song.

Đây rốt cuộc là đám cưới hay đám tang vậy?

Tôi nhìn kỹ dưới ánh nến đỏ, phát hiện hai người ngồi đối diện không phải người thật, đó là một cặp hình nhân bằng giấy dáng vẻ tựa như một cặp vợ chồng trung niên.

Nhìn lại tấm ảnh trên bàn thờ, ngược lại là hình người thật.

Chỉ có điều khuôn mặt người phụ nữ trong ảnh mờ nhòe không rõ, còn tấm ảnh nam giới thì rất rõ nét. Khi nhìn kỹ, ký ức đột nhiên ùa về.

Hai ngày trước, một cặp cha con đã tìm đến tôi.

Người cha tên Dương Hoằng, con trai tên Dương Nham.

Khi Dương Hoằng dắt con trai đến trước mặt tôi, tôi đã phát hiện chàng trai trẻ đờ đẫn như người mất h/ồn.

"Con trai tôi bị mất h/ồn, nó đi chơi với bạn về liền thành ra thế này."

Dương Hoằng mặt mày sốt ruột: "Bậc cao nhân tôi tìm được nói rằng qua bảy ngày, h/ồn con tôi sẽ vĩnh viễn sẽ không trở lại. Tôi nhờ đủ đường mới biết được chỉ có anh mới giúp được chuyện này."

Thực ra tôi không phải chuyên gia, trước đây tôi chỉ là tài xế lái xe tải.

Chỉ vì tôi sinh ra đã có bát tự cứng, tướng mạo dữ dằn, lúc chạy xe thường xuyên phải đi xung sát.

Những con đường xung sát tôi đi đều là đường mới mà đồng nghiệp chưa từng chạy qua, dọc đường thường gặp phải những chuyện m/a quái, thấy nhiều rồi nên cũng không lấy làm lạ.

Sau này, công ty vận tải tôi mở phá sản.

Để trả n/ợ nhanh chóng, tôi nhận đủ mọi việc linh tinh.

Dần dà, những chuyện âm binh kỳ quái cũng tự tìm đến tôi.

Tôi chưa từng sợ những thứ q/uỷ quái ấy, vừa ki/ếm được tiền lại giúp được người, đương nhiên không có lý do gì để từ chối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đom Đóm Mây

Chương 6
Tại yến tiệc ngắm hoa, thế tử Vĩnh Định Hầu nhặt được chiếc trâm cài của đích nữ Thừa tướng đánh rơi. Trưởng công chúa hứng khởi muốn làm mai cho hai người họ. Ta lặng lẽ tiến lại gần xem náo nhiệt, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng chữ: 【Đến rồi, đến rồi! Hiện trường định tình của tiểu thư và thế tử đây rồi!】 【Hừ hừ, thực ra tiểu thư là người trọng sinh trở về, đối mặt với lời làm mai của Trưởng công chúa, nàng kiên quyết khước từ. Đời này, nàng quyết không làm tấm khiên chắn cho chân ái của thế tử nữa.】 【Thế tử thấy tiểu thư từ chối, liền nói dối rằng chân ái của mình là Hoa Vân Huỳnh, rồi rước nàng ta vào phủ.】 【Đúng vậy, đúng vậy, kết quả không ngờ lại rước về một con cọp cái, ngày ngày bị Hoa Vân Huỳnh bạo hành, gã tra nam này không chịu nổi, bắt đầu con đường truy thê hỏa táng tràng. Kết quả tiểu thư sự nghiệp thành công rực rỡ, căn bản không cần đàn ông, vả mặt gã tra nam đau điếng, xem mà hả dạ vô cùng!】 Ta hít một hơi khí lạnh, sao chuyện này lại liên quan đến ta? Liền lắc đầu thở dài: "Thẩm tiểu thư vốn ngưỡng mộ bậc anh hào như Quán Quân Hầu, thế tử Vĩnh Định Hầu... chậc chậc, vẫn còn kém xa." "Tương Vương hữu mộng, Thần Nữ vô tâm, thật đáng tiếc thay."
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
1
Cẩm Đường Chương 5
Thu Lê Chương 6