Cậu ta túm ch/ặt vai người quản lý.

"Anh Đàm, anh cũng nhìn thấy đúng không?”

Người quản lý vùng khỏi gông cùm của Lục Phong Ngôn.

"Đúng, anh có nhìn thấy!”

"Thế nhưng anh hỏi nhân viên công tác bên cạnh, bọn họ đều không nhìn thấy!”

"Hôm qua anh còn bảo người của phòng làm việc qua đây, bọn họ nhìn thấy cũng chỉ là căn nhà trống!’

"Phong Ngôn, em bình tĩnh lại. Nếu như trên mạng có người hại chúng ta, đồng nghiệp trong phòng làm việc sẽ không nói dối đâu!”

Lục Phong Ngôn hoang mang đứng đó.

“Việc này rốt cuộc là sao… chuyện gì đã xảy ra…”

Người quản lý không để ý đến Lục Phong Ngôn nữa, mà chậm chạp đi về phía tôi.

"Cô gái, chắc hẳn cô là cao nhân xuất thế, lần trước có chỗ nào mạo phạm, tôi sẵn sàng đưa quà xin lỗi cô.”

"Cô cũng biết, Phong Ngôn là người của công chúng, chúng tôi không muốn khiến cậu ấy có bất kì ảnh hưởng x/ấu nào, hi vọng cô có thể giúp đỡ làm rõ.”

Anh ta xoa tay, tỏ ra nịnh hót.

"Nếu như có thể, cô có thể phát sóng trực tiếp quay gì đó không, để cư dân mạng nhìn thấy cửa hàng này của cô, cũng coi như là một lời giải thích với công chúng.”

Tôi xòe tay, tỏ ý bó tay.

"Lần trước tôi đã nói rồi, cửa hàng này không phải cửa hàng mở cho người bình thường.”

"Không sợ nói cho anh biết, cửa hàng này của tôi chỉ có người sắp ch*t mới có thể nhìn thấy.”

Nghe thấy lời tôi nói, Lục Phong Ngôn đang đứng nguyên tại chỗ đột nhiên giống như bị kí/ch th/ích.

"Cô nói bậy cái gì đấy hả!”

"Còn nói bậy nữa, có tin tôi đ/ập nát cửa hàng này của cô không!”

Tôi dọn kéo và các vật nhọn khác, chỉ lo tên đi/ên này sẽ làm tôi bị thương, dù sao cơ thể giấy này mới làm không lâu, tôi rất thích.

"Cậu Lục, vận mệnh sẽ trừng ph/ạt mỗi người ngang ngạnh.”

"Có thể đi vào cửa hàng của tôi, là duyên phận đã định.”

"Hai người sắp ch*t, thật sự không đặt một vài món ở cửa hàng giấy của tôi sao? Sau khi ch*t là dùng được đó.”

Tôi vừa dứt lời, Lục Phong Ngôn ngay lập tức đi/ên lên.

"Cô nói ai sắp ch*t!”

"Tôi vừa đạt được giải Nam diễn viên xuất sắc nhất, mới nổi tiếng được không lâu, tôi làm sao có thể ch*t được!”

Nói rồi, Lục Phong Ngôn bắt đầu đ/ập phá tất cả mọi thứ cậu ta có thể nhìn thấy.

Một căn biệt thự nhỏ ở trên bàn bị cậu ta hất văng xuống đất.

Ngựa giấy, trâu giấy để ở cửa bị cậu ta đẩy ngã và đạp mạnh.

Ngay cả đồng nam đồng nữ treo trên tường cũng không thoát khỏi kiếp nạn, bị cậu ta gi/ật xuống khỏi tường ném xuống đất.

Lục Phong Ngôn đ/ập phá rất sung sướng, cậu ta chẳng hề chú ý đến ba nén hương trong lư hương sau khi lóe lên một cái rồi hoàn toàn tắt ngúm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0