[Đam mỹ/Edit] Tình yêu của kẻ điên

Chương 28 29. Hoàn

07/01/2025 11:05

28

Tôi đồng ý giúp Phương Tư Mặc một lần cuối.

"Lần này không phải là vì cậu."

"Đây là lời từ biệt cuối cùng với tình cảm của Lục Thu dành cho Phương Tư Mặc suốt mười mấy năm qua."

Nước mắt Phương Tư Mặc lăn dài.

Cậu ấy nhìn tôi với vẻ c/ầu x/in.

Nhưng chúng tôi đều biết rằng, không thể nào quay lại quá khứ.

Nếu Phương Tư Mặc năm mười mấy tuổi yêu tôi, có lẽ chúng tôi đã có một kết thúc khác.

Tiếc rằng, trên đời này, vốn dĩ không có nếu như.

29

Tôi và Bùi Uyên trở thành cặp đôi nổi tiếng được công nhận là "vợ chồng già" trong giới.

Ba năm bên nhau, chúng tôi đã cùng đi xem cực quang ở Bắc Cực, ngắm tuyết trên độ cao mười ngàn mét và lặn sâu dưới đáy biển để khám phá đại dương.

Tôi rất biết ơn vì anh yêu tôi.

Có một lần chúng tôi đi bộ đường dài và lạc đường, bị mắc kẹt trong rừng sâu ba ngày liền.

Cái ch*t gần kề chúng tôi hơn bao giờ hết.

Khi cơ thể bắt đầu hạ nhiệt, tôi được Bùi Uyên ôm ch/ặt vào lòng.

Tôi hỏi anh: "Anh sợ ch*t không?"

Bùi Uyên cười khẽ: "Sợ, luôn luôn sợ."

"Từng sợ ch*t khi chưa gặp được em, giờ lại sợ chưa kịp khiến em yêu anh mà đã ch*t."

"Nếu anh ch*t thì sao?"

Giữa rừng sâu, tiếng côn trùng và tiếng chim kêu vang vọng, một loài chim nào đó bay lượn trên không.

Bùi Uyên cúi xuống hôn lên đôi môi khô nứt của tôi.

"Nếu anh ch*t trước em, thì anh sẽ mãi mãi trói ch/ặt em lại, để từ đó về sau, mỗi ngày em đều phải nhớ rằng anh đã yêu em."

Tôi sững sờ một lúc.

"Nếu em là người đi trước thì sao…"

Bùi Uyên đưa tay nắm lấy cằm tôi, không cho tôi nói ra chữ "ch*t".

"Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra!"

"Thần ch*t sẽ không bao giờ nhanh hơn anh khi nắm tay em!"

Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rõ ràng rằng, mình đã yêu Bùi Uyên.

Thật giản đơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoàng thượng có bệnh

Chương 8
Phụ thân ta muốn mưu phản. Thế là hắn dùng trăm phương nghìn kế đưa ta vào cung dò la tình hình. Ta không phụ lòng mong mỏi, cứ ba ngày một bức thư mật gửi về nhà. "Món bánh vàng chiên giòn ở Ngự Thiện Phường khá ngon..." "Hoa mẫu đơn trong Ngự Hoa Viên nở rất đẹp..." "Hậu cung ít chị em, Hoàng thượng không được..." Sau này, Hoàng thượng giam ta trong cung, ngày ngày dùng gậy gộc tra tấn, khảo hỏi dã man. "Được không? Ta hỏi ngươi bây giờ được không?"
Cổ trang
Hài hước
Cung Đấu
1
Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết? Chương 7