Tôi giấu điện thoại sau lưng, vội nghĩ ra một cái cớ: "Hình như là điện thoại quấy rối... Em đói bụng rồi, em đi vệ sinh cá nhân trước nhé!"

Nói xong, tôi nhanh chóng lẻn vào nhà vệ sinh, đến lúc này mới dám lôi điện thoại ra, gọi lại cho Kiều Thời Du.

Kiều Thời Du kể sơ qua mục đích hôm nay, đại khái vì cảm thấy có lỗi khi khiến tôi bị thương nên muốn mời tôi đi ăn tối.

Trong lòng tôi hiểu rõ, Kiều Thời Du chắc muốn mượn cớ này để dò xét tôi.

Sự tình đã đến nước này, tôi cũng không có lý do từ chối, cũng muốn nhân cơ hội này thăm dò lai lịch của Kiều Thời Du.

Dù trong lòng hơi bất an, tôi vẫn gật đầu đồng ý.

Việc gặp mặt Kiều Thời Du tất nhiên không thể để Thẩm Nhược Khanh biết.

Bữa sáng hôm nay vẫn toàn là món ngọt tôi thích, Thẩm Nhược Khanh ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống, ánh mắt đặt lên người tôi.

Tôi đang h/ồn nhiên tay trái bưng tô tào phớ, tay phải cầm bánh mochi ăn ngon lành.

Thẩm Nhược Khanh bỗng lên tiếng: "Tối nay anh có cuộc hẹn, không về ăn cơm rồi, em muốn ăn gì thì bảo với dì Lưu."

Tôi nhai bánh mochi, ậm ừ đáp lại.

Thẩm Nhược Khanh cúi sát lại gần tôi, nhưng đột nhiên dừng lại, cuối cùng chỉ xoa xoa đầu tôi.

Sau khi Thẩm Nhược Khanh rời đi, tôi về phòng thay quần áo rồi cũng lén ra ngoài. Gặp tình địch, à không, gặp nam chính, tất nhiên phải chỉn chu một chút.

Kiều Thời Du hẹn tôi ở một tiệm cà phê, khi tôi đến thì hắn đã ngồi sẵn bên cửa sổ.

Thấy tôi tới, hắn ngẩng đầu nở nụ cười.

Nụ cười ấy khiến tôi choáng váng. Quả nhiên không hổ là nam chính, diện mạo đúng hàng top.

Hôm nay Kiều Thời Du cũng chỉn chu khác thường, phong cách hoàn toàn khác lần trước, lần trước là sinh viên trẻ trung, lần này lại chín chắn ổn trọng.

Vừa ngồi xuống đối diện Kiều Thời Du, tôi đã nghe hắn lên tiếng: "Hôm nay em mặc đẹp lắm."

"Cảm ơn anh..."

"Tôi gọi cà phê cho em rồi." Kiều Thời Du cười, đẩy ly cà phê về phía tôi.

Tôi vội vàng đưa tay đón lấy, đầu ngón tay vô tình chạm nhẹ vào tay hắn - ấm áp, không như Thẩm Nhược Khanh, quanh năm lạnh ngắt.

Tôi vội rút tay lại: "Xin lỗi... Thế hôm nay anh gặp tôi có việc gì vậy?"

Tôi nhấp ngụm cà phê, vị đắng khiến mặt nhăn lại, li/ếm môi vài cái rồi bỏ ly xuống, không đụng đến nữa.

Kiều Thời Du thấy bộ dạng của tôi, bật cười "phụt".

Hắn không trả lời mà gọi nhân viên mang cho tôi ly soda dâu.

"Hóa ra em hợp với thứ này hơn."

"Cảm ơn anh."

Tôi ôm ly nước trong tay, chỉ thấy hắn quả là người tốt.

Uống hai ngụm soda ngọt lịm, nhưng lòng tôi chẳng thể vui nổi.

Nhìn khuôn mặt điển trai của Kiều Thời Du, tôi thầm nghĩ: Quả nhiên Kiều Thời Du và Thẩm Nhược Khanh mới xứng đôi. Còn tôi chỉ là nhân vật phụ vốn không nên xuất hiện trong câu chuyện này.

"Em biết không, tôi và Nhược Khanh quen nhau từ nhỏ. Hồi đó cậu ấy luôn đứng nhất khóa, tôi xếp nhì. Có lẽ vì quá giống nhau nên chúng tôi bị thu hút bởi đối phương, nhưng cũng chính vì quá giống, đôi khi nhìn nhau như đang soi gương."

"Mãi đến khi tôi xuất ngoại theo sắp xếp của gia đình, chúng tôi mới dần mất liên lạc."

"Nhưng dù sao hai gia đình vẫn còn qu/an h/ệ, lần này tôi về nước tiếp quản, tối nay còn phải đi ăn cùng Nhược Khanh."

Nhược Khanh... Tôi lặp lại hai chữ này trong lòng. Hóa ra việc tối nay Thẩm Nhược Khanh nói là đi ăn với Kiều Thời Du.

Nghe Kiều Thời Du kể chuyện xưa với Thẩm Nhược Khanh, lòng tôi càng chìm xuống đáy vực.

Quả nhiên, hắn vẫn còn tình cảm với Thẩm Nhược Khanh. Mà Thẩm Nhược Khanh chắc cũng thích kiểu người chín chắn, đ/ộc lập như hắn.

"Tôi và cậu ấy là một loại người, thật đáng tiếc..."

Kiều Thời Du nhìn thẳng vào mắt tôi tiếp tục nói, trong ánh mắt ấy có thứ gì đó tôi không thể nhìn rõ, nhưng tôi không muốn nghe thêm nữa.

"Xin lỗi anh." Tôi ngắt lời Kiều Thời Du, gượng gạo cười xin lỗi: "Tôi còn có việc, xin phép về trước."

Tôi xin lỗi rồi cố gắng quay đi, bước khỏi quán cà phê. Đợi đến khi chắc chắn Kiều Thời Du không nhìn thấy bóng mình nữa, tôi mới từ từ ngồi thụp xuống, ôm đầu gối ngẩn ngơ.

Những rung động vừa chớm nở với Thẩm Nhược Khanh trong những ngày qua, sau khi nghe lời Kiều Thời Du, bỗng như bị dội gáo nước lạnh.

Tôi lại một lần nữa nhận rõ: Họ mới là người cùng một thế giới.

Nhiệm vụ này đã không thể hoàn thành rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm