"Tìm cho cậu ấy một bác sĩ giỏi vào, đừng để chân cậu ta bị di chứng."

Quản gia ngạc nhiên, trong mắt lóe lên chút vui mừng lẫn hoài nghi. Sự nghi ngờ này đương nhiên hướng về tôi - kẻ tiểu nhân hèn mọn và tính khí thất thường vẫn hay bị người khác phán xét.

Tôi đã quen rồi, trong cuốn tiểu thuyết này chẳng có ai ưa tôi cả.

Quản gia: "Tiểu thiếu gia... Chữa b/ệnh vẫn là đến b/ệnh viện tiện hơn, hay là ta bỏ lệnh cấm của Thẩm Lâm Chương đi? Hơn nữa thời gian nghỉ phép bên trường sắp hết. Cứ đà này, cậu ấy nghỉ học nhiều quá sẽ bị lưu ban mất."

Trong nguyên tác, Thẩm Lâm Chương không có cơ hội được quản gia nói giúp. Dưới sự ép buộc của Lạc Tinh Dật, cuối cùng cậu ta buộc phải thôi học.

Những h/ận ý chất chồng khiến Thẩm Lâm Chương âm thầm lên kế hoạch b/áo th/ù, khiến Lạc Tinh Dật tàn phế rồi đưa vào viện t/âm th/ần.

Tất nhiên, thành quả b/áo th/ù này không chỉ do một tay cậu ta.

Còn có sự góp sức từ người chồng liên hôn gia tộc của Lạc Tinh Dật, chính là Đàm U Trạch.

Thẩm Lâm Chương và Đàm U Trạch, hai người họ chính x/ác cặp đôi c/ứu rỗi lẫn nhau, công thụ hoàn hảo nhất trời đất.

Tôi buột miệng: "Được, chữa khỏi cho hắn rồi mau đưa đi cho khuất mắt tôi. À không, khoan đã."

Tôi chợt tỉnh táo.

Nếu để cậu ta đi bây giờ, tôi chắc chắn sẽ bị trả th/ù.

Tôi vội nói: "Khoan đừng đưa đi vội. Tìm hai người đưa đón Thẩm Lâm Chương đi học, chăm sóc cậu ta chu đáo."

Tôi phải tranh thủ gây dựng chút cảm tình đã.

Quản gia gật đầu, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Ông nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp: "Thiếu gia... Ngài đã thay đổi rồi."

"Vẫn còn một việc nữa, thiếu gia. Đàm tổng tối nay sẽ về."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0