"Được rồi, ngủ đi, mai là được về nhà rồi." Dứt lời, tôi không nhìn em ấy thêm lần nào nữa mà nằm xuống ngủ thiếp đi.

Lẽ dĩ nhiên, tôi đã bỏ lỡ ánh mắt bỗng chốc trở nên thâm trầm của em ấy. Cũng như bàn tay đang nóng lòng muốn được đan ch/ặt lấy tay tôi không rời.

Sau khi ở lại bệ/nh viện theo dõi một đêm, tôi đưa Lâm Khê Ngôn về căn hộ của mình.

Ban ngày có tài xế đưa đón em ấy đi học. Chuyện ăn uống thường ngày cũng có dì giúp việc lo liệu. Biết dạ dày em ấy không tốt, ngày nào dì giúp việc cũng thay đổi thực đơn để hầm canh tẩm bổ, sắc mặt Lâm Khê Ngôn hồng hào lên thấy rõ. Chỉ là em ấy dường như càng trở nên trầm mặc hơn.

Và cũng bám tôi hơn.

Mỗi đêm, lúc tôi xử lý tài liệu, em ấy sẽ ôm một cuốn sách cuộn tròn trên chiếc sofa bên cạnh. Xem được vài trang lại lén liếc nhìn tôi vài cái.

Khi tôi nghe điện thoại, em ấy sẽ dừng mọi việc đang làm, lặng lẽ quan sát tôi. Đợi tôi cúp máy rồi mới tiếp tục hoạt động.

Thậm chí, một tuần thì có đến năm đêm em ấy lẻn sang phòng tôi, ôm tôi ngủ. Em ấy dùng cái cớ rất mỹ miều: Sợ.

Giống như một con vật nhỏ thiếu cảm giác an toàn, lúc nào cũng phải x/á/c nhận xem chủ nhân có đang ở bên cạnh hay không. Nhưng đôi khi bị bám quá ch/ặt, tôi cũng nảy sinh ý định muốn em ấy rời đi.

Thế nhưng mỗi khi lời đuổi khéo vừa ra tới cửa miệng, giây tiếp theo, em ấy đã khóc đến mức hoa lê dính hạt mưa.

Đôi mắt sũng nước dè dặt nhìn tôi: "Anh ơi, có phải em đã làm gì khiến anh không vui không?"

"Anh cứ nói cho em biết, em sẽ sửa mà, anh đừng gh/ét em có được không?" Ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng m/ộ và ỷ lại, vẻ mặt đáng thương tội nghiệp.

Cơn bực bội vì bị bám đuôi phút chốc tan thành mây khói. Chỉ còn lại sự hối h/ận.

Chẳng phải em ấy chỉ thích bám lấy tôi thôi sao? Em ấy thì có lỗi gì chứ?

Có trách thì chỉ trách bản thân mình trước đây mắt m/ù, không biết ai mới là người thật lòng đối tốt với mình.

Tôi đã gây ra biết bao lỗi lầm với Lâm Khê Ngôn. Giờ đây đột ngột thay đổi thái độ, đứa trẻ này không có cảm giác an toàn cũng là chuyện quá đỗi bình thường.

Lòng trắc ẩn dâng cao, tôi gần như đáp ứng mọi yêu cầu của Lâm Khê Ngôn. Em ấy chỉ việc "cơm dâng tận miệng, áo mặc tận tay". Thậm chí, nếu tôi có đi tiếp khách bên ngoài, nhất định trước 10h đêm phải có mặt ở nhà.

Chỉ bởi vì em ấy từng nói, em ấy sợ bóng tối.

Trước kia mỗi đêm đi ngủ, em ấy không dám tắt đèn, cũng chẳng bao giờ ngủ yên giấc. Mãi đến sau này có tôi ở bên cạnh, em ấy mới có được vài lần ngủ ngon hiếm hoi trong đời.

Chỉ là đêm nay, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Buổi tiệc tối nay là do ba tôi lệnh cho tôi phải đi.

Ông nói chuyện tôi tuyệt giao với Chu Kha thì ông không quản. Thế nhưng, vì mối qu/an h/ệ với nhà họ Chu đã không còn như xưa, nên tôi buộc phải tìm cho mình một đối tác mới. Bữa tiệc này chính là đối tượng hợp tác mới mà ông đã nhắm cho tôi: Tiệc sinh nhật 22 tuổi của cậu chủ nhỏ nhà họ Triệu – Triệu An.

Vốn dĩ tôi định tặng quà rồi rời đi ngay. Thế nhưng chẳng ngờ Triệu An lại là một người cực kỳ khéo mồm khéo miệng. Từ lúc tôi bước vào phòng bao, cậu ta đã kéo tôi nói hươu nói vượn suốt hơn một tiếng đồng hồ.

Thấy sắp đến mười giờ, tôi đang cân nhắc từ ngữ để xin phép ra về, thì Triệu An lại là người lên tiếng trước, "Anh Tri Dữ, hiện tại... anh có người mình thích chưa?"

Tôi khựng lại, theo bản năng định lắc đầu. Thế nhưng đại n/ão lại rất trung thực mà hiện lên một bóng hình. Chưa kịp suy nghĩ sâu xa, Triệu An đã ghé sát lại gần.

"Vậy anh Tri Dữ, anh có thể cân nhắc em được không?"

Tôi ngẩn người, bộ n/ão đang bị cồn làm cho tê liệt lập tức tỉnh táo hẳn. Tôi quay sang nhìn Triệu An bên cạnh, lúc này mới phát hiện sắc mặt cậu ta đỏ bừng một cách bất thường, "Triệu An, cậu uống nhiều quá rồi."

"Em không uống nhiều." Cậu ta nhích lại gần hơn, dè dặt nắm lấy vạt áo tôi: "Em thực sự thích anh, từ lần đầu tiên gặp mặt đã thích rồi."

"Vì vậy em mới thi vào trường Đại học của anh, chọn chuyên ngành của anh, từng chút một tiếp quản công ty. Ngay cả cơ hội hợp tác giữa hai nhà lần này cũng là vì em thích anh, em muốn được ở gần anh hơn."

"Anh Tri Dữ..." Cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi, bàn tay đang níu vạt áo khẽ lay nhẹ. Trong ánh đèn lúc mờ lúc tỏ, đôi mắt em ấy càng thêm long lanh, sũng nước. Trông cực kỳ giống Lâm Khê Ngôn.

Nhưng thật kỳ lạ. Cùng một động tác, mỗi khi Lâm Khê Ngôn làm, tôi luôn mủi lòng. Nhưng lúc này, trái tim tôi lại chẳng hề có lấy một chút gợn sóng.

"Triệu An." Tôi bình tĩnh lên tiếng: "Nhưng tôi không thích cậu."

"Lời hôm nay cậu nói, tôi sẽ coi như chưa từng nghe thấy."

"Tôi về trước đây." Nói rồi, tôi đứng dậy. Nhưng vừa mới bước ra một bước, cổ tay đã bị nắm ch/ặt.

Triệu An gượng cười, cố tỏ ra như đã nhẹ lòng, "Hì, em cũng dự liệu được rồi."

"Từ chối em cũng không sao, anh có thể hứa với em một chuyện cuối cùng được không?"

Dù sao cũng là đối tác, tôi dịu giọng hơn: "Chuyện gì?"

Giây tiếp theo, cậu ta đột ngột rướn người lên. Động tác nhanh đến mức tôi thậm chí không kịp phản ứng hoàn toàn. Gương mặt ửng hồng kia phóng đại trước mắt. Một luồng hơi thở ấm nóng lạ lẫm đột ngột áp sát. Tôi mạnh bạo nghiêng đầu sang một bên. Cảm giác nóng rực ấy dừng lại ở nơi khóe môi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Biến đệ đệ thành vẹt giấy

Chương 6
Nghề làm người giấy của ta có một quy tắc tuyệt đối không được phá. Không điểm mắt cho người sống, không lưu ảnh cho người chết. Nhưng đêm nay, một cỗ kiệu đen không treo đèn lồng dừng trước cửa tiệm làm đồ mã của ta. Mấy kẻ áo đen khiêng vào một thiếu niên. Sắc mặt thiếu niên trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, lồng ngực chỉ còn một tia khí hít vào, chẳng thấy hơi thở thoát ra. Kẻ cầm đầu ném xuống một rương gỗ tử đàn. Nắp vừa mở, ánh vàng chói mắt. Vạn lượng hoàng kim. “Làm theo dáng vẻ tiểu hầu gia nhà ta, đan một hình nhân thế mạng giống y như thật.” Giọng tên áo đen khàn đặc: “Đêm mai giờ Tý, bọn ta sẽ đến lấy.” Không đợi ta đáp lời, bọn chúng bỏ lại thiếu niên rồi quay người rời đi, đến cả cơ hội từ chối cũng không cho. Ta nhìn đống vàng trong rương, lại nhìn thiếu niên nằm trên chiếc giường trúc, chân mày giật liên hồi. Người này dương thọ chưa tận, vậy mà sinh khí bị người khác cưỡng ép hút sạch. Ta vừa kéo cổ áo hắn ra, động tác bỗng khựng lại. Bên dưới xương quai xanh trái của thiếu niên có một vết bớt đỏ sẫm, hình dạng như vầng trăng khuyết. Ta vô thức sờ lên vị trí tương tự trên người mình. Ở đó… cũng có một vết trăng khuyết giống hệt. Mệnh bàn của Thiên Cơ Các chưa từng sai. Trên đời này, người có cùng vết bớt với ta, lại xấp xỉ tuổi nhau… chỉ có một. Đứa em song sinh được truyền rằng đã chết yểu từ lúc mới sinh của ta.
Cổ trang
Linh Dị
59
Cân Hồn Chương 8