Ngoài những lúc dưỡng bệ/nh ra, đầu óc tôi toàn nghĩ ngợi lung tung.
Tôi dọn về sống ở căn nhà nhỏ Hoa Hồng, thuê một dì giúp việc lo cho tôi ba bữa mỗi ngày.
Đã nhiều ngày rồi Chu Hoài Ngộ và tôi không gặp nhau.
Nhờ ca phẫu thuật thành công của tôi, Chu Hoài Ngộ lại một lần nữa xuất hiện trên mặt báo.
Bệ/nh viện lôi anh ấy ra để quảng bá rầm rộ một phen.
Vừa nhấp vào trang web chính thức của bệ/nh viện, thứ đầu tiên đ/ập ngay vào mắt chính là bức ảnh của Chu Hoài Ngộ.
Kéo theo đó là những chuyến bay đi khắp nơi trong nước để học tập, phân tích và tổng kết kinh nghiệm.
Chúng tôi chỉ có thể trò chuyện với nhau qua WeChat.
Sáng sớm anh ấy nhắn: [Không được bỏ bữa sáng đâu đấy.]
Buổi trưa anh ấy dặn: [Gác lại chuyện đàn đóm đi, ăn trưa xong thì uống th/uốc rồi ngủ trưa nửa tiếng.]
Chập tối anh ấy bảo: [Thực đơn ngày mai tôi gửi cho dì giúp việc rồi, không được kén ăn đâu.]
Đêm đến anh ấy lại nhắc: [Bỏ điện thoại xuống đi ngủ ngay, cấm có thức khuya.]
Chẳng nhẽ anh ấy lén lắp camera giám sát trong nhà tôi đấy à??