Đột nhiên, tiếng đ/ập cửa dữ dội vang lên, cả khung cửa rung chuyển bần bật khiến tôi rụt cổ lại vì kinh hãi.
“Tiểu Nhã!! Mau mở cửa!! Mẹ đây!! Có kẻ đang truy sát mẹ! Mau c/ứu mẹ với!”
Đúng là giọng của mẹ!
Tôi cuống cuồ/ng lao đến trước cửa, nhưng ngay khi tay vừa chạm vào nắm đ.ấ.m, tôi bỗng khựng lại. Người ở bên ngoài thật sự là mẹ sao? Lúc này đáng lẽ mẹ phải đang ở công ty làm việc mới đúng. Có lẽ bà không nằm trong phạm vi của quy tắc này.
Quy tắc cấm tôi ra ngoài, nhưng nếu tôi cứ thản nhiên ở lì trong nhà, rõ ràng đó không phải là kết cục mà "thứ đó" muốn thấy. Nó nhất định sẽ tìm đủ mọi cách để dụ dỗ tôi bước chân ra khỏi ngưỡng cửa kia.
“Tiểu Nhã!!! Mau c/ứu mẹ!! Con định trơ mắt nhìn mẹ c.h.ế.t sao?!!”
Giọng mẹ nghe vô cùng hoảng lo/ạn, lòng tôi như lửa đ/ốt, vội ghé mắt vào lỗ mèo để quan sát. Bên ngoài đúng thật là người mẹ đang sợ hãi đến tột cùng.
“Aaaa, Tiểu Nhã!! Hắn cầm d.a.o đuổi lên tới nơi rồi!!!”
Nghe vậy, tôi nhìn ra phía sau mẹ. Một gã mặc đồ đen cầm con d.a.o bổ dưa dài ngoằng đang từng bước, từng bước chậm rãi tiến lên cầu thang.
Phải làm sao đây? Nếu đó thật sự là mẹ, chẳng lẽ tôi lại thấy c.h.ế.t mà không c/ứu? Bất chợt, tôi nảy ra một ý: Quy tắc nói là 「Đừng mở cửa đi ra ngoài」, chứ đâu có bảo là 「Đừng mở cửa cho người ta vào」?
Nhìn thấy gã kia sắp tiến đến trước mặt mẹ... Tôi đ.á.n.h liều nghiến răng một cái, mạnh bạo gi/ật phắt cánh cửa ra!
4.
Thế nhưng, bên ngoài căn bản chẳng có người mẹ nào cả. Chỉ có gã đàn ông mặc đồ đen kia đứng đó.
Tôi không nhìn rõ mặt hắn, chỉ biết hắn vung con d.a.o trong tay lên, đi/ên cuồ/ng c.h.é.m xuống người tôi.
【72】
Mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang đứng giữa phòng khách, bên tai vang lên âm thanh quen thuộc: “Chúc mừng những cư dân còn sống sót.”
“Quy tắc trước chính thức bãi bỏ.”
“Trong vòng một giờ tới, yêu cầu không được mở cửa ra ngoài, nếu không sẽ phải chịu trừng ph/ạt.”
Tiếng lưỡi d.a.o va chạm vào xươ/ng cốt vẫn còn văng vẳng bên tai, khiến cả hộp sọ của tôi như đang phát ra tiếng "răng rắc" gh/ê người. Tôi không hồi sinh lại từ quy tắc đầu tiên. Xem ra chỉ cần vượt qua cửa ải nào thì sẽ không phải lặp lại nó nữa. Chuyện này rất giống tính năng "lưu game".
Dù vậy, nỗi đ/au đớn mà cái c.h.ế.t mang lại vẫn khiến người ta kinh h/ồn bạt vía. Thà rằng cứ thế mất đi tri giác luôn cho xong.
「Rầm! Rầm! Rầm!」
Lúc này, tiếng đ/ập cửa lại vang lên dồn dập.
“Tiểu Nhã!! Mau mở cửa!! Mẹ đây!! Có kẻ đang truy sát mẹ! Mau c/ứu mẹ với!”
Xì! Cái thứ quy tắc khốn khiếp, loại ch.ó má không biết giảng đạo lý! Ai thèm quan tâm đến mày nữa.
Tôi rút điện thoại ra, x/á/c nhận lại lần nữa là không thể liên lạc với bên ngoài, máy tính cũng không có tín hiệu mạng. Tôi đảo mắt kh/inh bỉ một cái rồi nằm vật xuống sofa.
Tiếng cầu c/ứu ngoài cửa ngày một lớn, nghe cứ như thể có ai đó đang dí loa vào sát tai tôi mà phát vậy. Tôi bực bội rút nút bịt tai ra đeo vào. Ban đầu, âm thanh vẫn lọt vào tai rất rõ ràng, nhưng dần dần nhỏ lại, cho đến khi hoàn toàn im ắng.
Chẳng lẽ quy tắc đã bỏ cuộc rồi? Tôi tháo nút bịt tai, ngồi dậy. Đúng lúc đó, một tiếng "tạch" vang lên.
Đèn trong nhà đột ngột tắt ngóm. Tôi cười gằn vì tức gi/ận. Chẳng lẽ định giả vờ nhảy aptomat để lừa bà đây mở cửa ra ngoài kiểm tra sao? Còn khâu nhé, không ra là không ra!
Cùng lúc đó, một cảm giác trơn nhớt truyền đến từ sau gáy, lạnh lẽo vô cùng, nó từ từ quấn lấy toàn bộ cổ tôi. Tôi gi/ật mình, cái gì đây? Rắn à? Tôi đưa tay lên sờ nhưng chẳng chạm được gì cả.
Giây tiếp theo, cảm giác trên cổ đột ngột thắt c.h.ặ.t! Tôi bị một sức mạnh khổng lồ kéo ngược lại phía sofa. Đầu tôi đ/ập mạnh vào thành ghế, sức mạnh nơi cổ họng bóp nghẹt khí quản.
「Răng rắc.」
Một giây trước khi ý thức bị c/ắt đ/ứt, tôi nghe thấy rõ mồn một tiếng giòn tan của xươ/ng cổ mình bị bóp nát.
5.
【71】
Tôi hít một hơi thật mạnh, ho sặc sụa. Cơ thể vì kinh hãi quá độ mà không ngừng r/un r/ẩy. Tôi vội vàng bám vào bàn, hồi lâu sau mới trấn tĩnh lại được. Nhìn quanh căn phòng khách sáng sủa, tôi nhận ra mình lại quay về thời điểm bắt đầu quy tắc thứ hai.
Tại sao lại như vậy? Rõ ràng tôi không hề ra khỏi cửa, tại sao vẫn c.h.ế.t?
Cái thứ vừa rồi là gì? Không phải rắn, cũng không phải thứ gì có thực thể. Chẳng lẽ quy tắc muốn ép tôi ra ngoài nên đã sắp đặt sẵn một con q/uỷ có thể g.i.ế.c người ngay trong phòng? Nhưng nếu là q/uỷ, thì trốn bằng cách nào?
Tôi thử chui vào tủ quần áo, xuống gầm giường, thậm chí là chui vào cả tủ lạnh. Lần nào cũng bị tìm thấy và bị bóp g/ãy cổ một cách tà/n nh/ẫn.
【50】
Cái ải này rốt cuộc phải phá thế nào đây! Mới có ải thứ hai mà số mạng đã mất đi một nửa rồi.
Tôi nhận ra lẩn trốn là vô ích. Tôi bắt đầu thử phản kháng. Nhưng làm sao đ.á.n.h lại một thứ vô hình? D/ao phay? Muối trắng? Tỏi? Đều vô dụng.
Niệm kinh ư? Tôi đâu có biết! Thử niệm "A Di Đà Phật" một lần, kết quả còn c.h.ế.t t.h.ả.m hơn. Thứ đó lôi tôi lên xuống mà quật, cho đến khi toàn bộ 206 khúc xươ/ng trên người vỡ vụn mới thôi.
【40】
Lại hít một hơi thật sâu, tôi tuyệt vọng nằm bệt xuống sofa.
「Rầm! Rầm! Rầm!」