Cố Hành đích thân đến, việc này cũng không nằm ngoài dự đoán của tôi.

Người đi đầu là Cố Hành, mặc một chiếc áo khoác gió bó sát bước xuống từ phi thuyền, theo sau là một nhóm quan chức vest giày chỉnh tề.

Tôi ngồi trong phòng ngoại giao, mệt mỏi chống trán, lẳng lặng nghe Bộ trưởng Ngoại giao và các quan chức ngoại giao của Liên minh đấu khẩu.

"Đế quốc chúng tôi không hề có Tên lửa Tinh tế, có hả? Có cái rắm ấy. Có giỏi thì đưa bằng chứng ra đây, trái lại là Liên minh các người, mấy năm nay muốn nghiên c/ứu Tên lửa Tinh tế đến phát đi/ên rồi đúng không? Muốn gây chiến thì cứ nói thẳng! Nhào vô! Tôi sợ các người chắc! Đồ nhãi con!"

"Đế quốc các người nên biết x/ấu hổ chút đi, đây là thứ được nghiên c/ứu ra bằng tài nguyên của Liên minh chúng tôi, đừng có được đằng chân lân đằng đầu, sao chép cho Liên minh một bản dữ liệu năm đó, chuyện này có thể bỏ qua."

"Ồ, Liên minh các người nghiên c/ứu ra cơ đấy, ai nghiên c/ứu thế?"

"Đương nhiên là Chấp hành quan của chúng tôi rồi."

"Vậy thì đi tìm Chấp hành quan của các người đi, tìm Đế quốc chúng tôi làm gì?"

"Các người còn có mặt mũi mà nói à? Nếu không phải do tên Thái tử mặt dày nhà các người bám riết không buông, thì Chấp hành quan nhà chúng tôi có chạy theo tên Thái tử chó má nhà các người không?"

"Mày ch/ửi Thái tử chó má nhà ai đấy hả? Đúng! Thái tử nhà tao là chó, nhưng tới lượt người Liên minh chúng mày ch/ửi chắc?"

Pheromone của Alpha trong phòng vừa hỗn lo/ạn vừa nồng nặc, khiến một Omega đang mang th/ai như tôi vô cùng khó chịu.

Tôi khó nhọc lên tiếng c/ắt ngang, nhìn về phía Cố Hành đang ngồi đối diện:

"Chủ tịch Cố, ngài nghĩ sao?"

Cố Hành hoàn toàn không nhận ra sự bất thường của tôi, vắt cặp chân dài miên man: "Tôi thấy rất đơn giản, hoặc là Đế quốc và Liên minh cùng chia sẻ Tên lửa Tinh tế, hoặc là Liên minh tự mình nghiên c/ứu."

Tôi buột miệng nói:

"Thí nghiệm Tên lửa Tinh tế phải dừng lại ngay lập tức."

Cố Hành đáp trả thẳng thừng: "Vậy thì, Liên minh muốn ít nhất một nửa dữ liệu tên lửa."

Tôi cố nén cơn buồn nôn trong dạ dày: "Điều đó là không thể."

Cố Hành cũng không vội, chỉ nhạt nhẽo nói: "Vậy thì chẳng còn gì để nói nữa."

"Thái tử điện hạ, giống như Đế quốc không tin tưởng Liên minh, Liên minh cũng không thể nào tin tưởng Đế quốc."

"Chuyện liên quan đến an nguy, Liên minh tuyệt đối không thể nhượng bộ trong việc này."

Nghe những lời của Cố Hành, dạ dày tôi bỗng nhiên cuộn trào không lý do, tôi bưng miệng, buồn nôn đến mức nôn thốc nôn tháo.

Tiếng nôn khan ấy khiến cả phòng họp vốn đang ồn ào bỗng chốc im bặt một cách đột ngột, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào tôi.

Tôi vịn tay vào bàn, bàn tay còn lại vô thức che lấy bụng dưới.

Có lẽ vì thiếu sự xoa dịu từ pheromone của Alpha trong thời gian dài, sinh mệnh bé nhỏ này lúc này đang dùng một cách khác để trút sự bất mãn của mình. Bàn tay tôi cuộn tròn chống lên mặt bàn, mồ hôi lạnh vã ra trên trán, trượt theo gò má nhỏ xuống sàn.

Cator ở gần nhất nhận ra điều bất ổn, vội vàng bước đến bên cạnh tôi, cởi áo ngoài của mình ra đắp lên che đi những vết bẩn trên người tôi.

Tôi mất hết sức lực, dựa hẳn vào bờ vai rộng lớn của anh ta.

Cator ngang nhiên bế thốc tôi lên ngay trước mặt Cố Hành, vào lúc người của Liên minh còn chưa kịp phản ứng, đã vội vã bế tôi hướng về phía nội cung.

"Điện hạ xảy ra chuyện rồi, mau đi truyền ngự y."

Người của Liên minh bị thị vệ chặn lại trong phòng.

Tuy trong lòng bất mãn, nhưng họ cũng chỉ đành nhìn về phía Cố Hành đang ngồi ở vị trí chủ tọa, chờ nghe chỉ thị của hắn.

Chương 9:

Vị thủ lĩnh trẻ tuổi của Liên minh này, từng vô số lần đưa ra những phán đoán chuẩn x/á/c nhất, dẫn dắt Liên minh đi đúng hướng.

Bây giờ hẳn hắn cũng có thể nắm rõ giới hạn của Đế quốc về vấn đề Tên lửa Tinh tế nằm ở đâu, để từ đó tranh thủ lợi ích tối đa cho Liên minh.

Thế nhưng, vị thủ lĩnh Liên minh trẻ tuổi này không biết nghĩ tới điều gì, sắc mặt chợt biến đổi. Sau đó hắn đứng dậy, bước đến cửa, ánh mắt sâu thẳm nhìn theo bóng lưng Omega đang được Cator ôm ch/ặt trong lòng, vội vã rời đi.

Viên thư ký bên cạnh thấy sắc mặt Cố Hành có phần không đúng, bèn bước đến gần, dò hỏi:

"Chủ tịch, thí nghiệm của chúng ta có tiếp tục nữa không?"

Cố Hành không trả lời anh ta, chỉ là ánh mắt ngày một sâu thẳm hơn, những ngón tay thon dài siết ch/ặt cây bút máy trong tay: "..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn Cùng Phòng Miệng Độc Là Chú Cún Hư Của Tôi

Chương 16
Tôi là người song tính. Sau một lần nữa bị bạn cùng phòng độc miệng mắng cho phát khóc vì bài tập nhóm, tôi tức đến mức cơn nghiện phát tác, phải trốn vào nhà vệ sinh, vén áo lên chụp một tấm ảnh chiếc khuyên xỏ ở rốn. Sau đó gửi cho bạn trai qua mạng: [Cún hư, đeo dây xích vào đi, chủ nhân muốn kiểm tra.] Bên kia trả lời ngay lập tức: [Chủ nhân à... Anh đang ở phòng tự học, tối được không?] Tôi đáp: [Có ngoan không? Ngoan mới có thưởng.] Nửa tiếng sau, tôi thỏa mãn cất điện thoại đi, đẩy cửa bước ra ngoài. Nhưng vừa ngẩng đầu đã đâm sầm vào một lồng ngực nóng bỏng. Cậu học bá cùng phòng, người vừa lạnh mặt sỉ nhục tôi cách đây không lâu, lúc này hai má đỏ bừng. Chiếc sơ mi trước ngực trở nên xộc xệch, cúc áo lộn xộn mở ra. Một sợi dây chuyền bạc rũ xuống từ cổ hắn. Theo phản xạ, tôi đưa tay nắm lấy. Đôi mắt chợt co rút. Sợi dây chuyền này… Sao lại giống hệt vòng cổ chó mà chính tay tôi gửi cho bạn trai qua mạng thế này?!
289
2 Ghen tỵ làm liều Chương 12
7 Tham Lam Chương 12
9 Thi Ghép Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thỏ của vị hôn phu hay cắn người

Chương 5
Sau khi vị hôn phu khỏi bệnh hiểm nghèo, anh ta tặng tôi một con thỏ làm quà cưới. Tôi quay đầu mang nó đến quán ăn Tứ Xuyên, làm thành món đầu thỏ cay tê. Kiếp trước, con thỏ này đối với vị hôn phu vô cùng ngoan ngoãn, ai chạm vào cũng được, nhưng với tôi thì vừa đá vừa cắn, nhất quyết phải cắn cho chảy máu mới thôi. Để không làm vị hôn phu thất vọng, tôi đã mua cả trăm cuốn cẩm nang nuôi thỏ để lấy lòng nó, nhưng chẳng có chút thay đổi nào. Thể chất của tôi ngày càng tệ, chỉ cần chạm nhẹ cũng bầm tím, thậm chí bị nó cào một đường là máu chảy không ngừng. Vị hôn phu ngày càng lạnh nhạt, trong lòng trong mắt chỉ có con thỏ. Tôi xỏ giày cưới, đột ngột đứng dậy, trước mắt tối sầm lại rồi ngã gục xuống đất. Sau khi chết, tôi lơ lửng trên không trung, bàng hoàng nhìn con thỏ hút lấy xác thịt của mình rồi biến thành hình dáng của tôi. Vị hôn phu ôm người đó vào lòng: "Linh Linh, khổ cho em rồi, nếu không phải vì cô ta có mệnh cách gần giống em, dương khí đầy đủ, giúp em hóa hình thuận lợi hơn, thì sao anh lại để mắt đến cô ta chứ?" Lúc đó tôi mới biết. Hóa ra con thỏ đó chính là yêu thỏ làm điều ác, đã bị sư phụ của anh ta đánh hiện nguyên hình.
Báo thù
Hiện đại
Trọng Sinh
0