Thích Em

Chương 6

12/05/2025 18:10

Mẹ nghe tin tôi chuyển trường, chẳng hỏi nguyên do.

Bà ủng hộ quyết định của tôi vô điều kiện.

Chỉ là trước khi ngủ, bà chủ động chui vào chăn nằm với tôi, nói sẽ ôm tôi ngủ.

Tôi nép vào lòng mẹ.

Hơi ấm mẹ tỏa ra thơm phức, tôi cứ tưởng mình sẽ thao thức, nào ngờ lại ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Sáng hôm sau, bố đến trường làm thủ tục chuyển trường cho tôi.

Tôi định đi cùng, ông bèn chặn lại, nhét vào tay tôi một tấm thẻ.

“Bố đi một mình được.”

“Con tranh thủ đi dạo phố đi, thích gì cứ m/ua, đừng tiếc tiền của bố.”

Tôi m/ua vài hộp blind box, rồi tạt vào hiệu sách.

Tác giả yêu thích của tôi vừa ra mắt sách mới, đúng lúc còn quyển cuối cùng trên kệ.

Vừa giơ tay định lấy, tôi liền nghe tiếng ai đó phía sau vang lên:

“May quá Dã ca, còn một quyển nè!”

Tôi không chút do dự, giơ tay lấy cuốn sách xuống.

Quay người liền chạm mặt Trần Dã và Thẩm Yểu.

Đôi trai tài gái sắc đứng cạnh nhau như một cặp đôi hoàn hảo.

Trần Dã ngơ ngác:

“Hạ Hạ, sao em không đến lớp?”

Tôi lờ đi câu hỏi đó.

Bước thẳng qua họ, định ra quầy tính tiền.

Thẩm Yểu vội níu tay tôi, giọng nỉ non:

“Lâm Sơ Hạ, nhường sách này cho tớ được không? Tớ trả gấp mười lần nhé?”

“Để m/ua nó, tớ chạy khắp các hiệu sách rồi, chỗ nào cũng ch/áy hàng, chỉ còn một quyển ở đây…”

Tôi lạnh lùng từ chối:

“Ngại quá, tớ không thiếu tiền.”

Mặt Thẩm Yểu biến sắc, mắt đỏ hoe như sắp khóc.

Trần Dã nhíu mày quay sang tôi:

“Hôm nay sinh nhật Yểu Yểu, em rộng lượng chút đi.”

“Hàng mới nên sẽ về sớm thôi, đợi vài hôm có sao đâu?”

Tôi bật cười:

“Vậy sao cô ấy không đợi vài hôm?”

“Sách này tớ lấy trước, đến trước được trước không phải điều hiển nhiên à, còn vấn đề gì sao?”

Ánh mắt Trần Dã lạnh lẽo:

“Gh/en đến mức này, vui lắm hả Lâm Sơ Hạ?”

Giọng hắn đầy châm chọc:

“Thật lòng mà nói, em thích tác giả này thật à? Hay chỉ vì Yểu Yểu thích nên mới cố chọc tức?”

Thẩm Yểu đứng sau lưng hắn, nở nụ cười đắc thắng.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt người từng khiến tôi rung động ấy:

“Thì ra... anh nghĩ em là loại như vậy sao.”

Có lẽ vì ánh mắt tôi quá nghiêm túc,

Trần Dã bối rối trong một thoáng, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Hắn cúi đầu xuống, dịu dàng:

“Đừng gi/ận nữa Hạ Hạ.”

“Đợi sách mới về, anh sẽ m/ua tặng em ngay, được chứ?”

Tôi bỗng thấy mọi thứ thật vô nghĩa.

Tôi đ/ập tẳng cuốn sách vào ng/ực hắn, gằn từng chữ:

“Tôi không cần nữa.”

Tôi không muốn tiếp tục thích anh nữa.

Trần Dã.

Từ nay mây gió chia đôi ngả, non xanh cỏ biếc mặc bụi trần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi Không Phải Omega Làm Nền

Chương 14
Đêm thứ hai sau khi kết hôn, tôi hơi mất ngủ nên ngồi dậy định đi rót cốc nước. Bỗng nhiên, trước mắt tôi hiện ra những dòng bình luận cuộn lên liên tục: [Đến rồi đến rồi, pháo hôi bắt đầu giở trò rồi kìa!] [Omega tâm cơ cút đi! Tôi muốn xem Thượng tướng và Beta thụ lạnh lùng kiên cường ở bên nhau cơ hu hu hu.] [Ghét nhất loại Omega yếu đuối, làm màu, lại còn ngu ngốc chẳng được tích sự gì như này, bao giờ mới hết vai đây?] [Nực cười, mới thế đã không nhịn nổi mà bắt đầu đi ăn trộm tình báo rồi à?] [Thượng tướng căn bản là chưa ngủ đâu, cậu ta mà làm việc xấu là bị tóm ngay tại trận luôn đấy.] Tôi im lặng vài giây, rồi chậm rãi cúi người xuống. Giữa hàng loạt những suy đoán và chửi bới của đám đông trên bình luận... Tôi "chụt" một cái rõ to lên mặt anh.
453
4 Mị Sâm Chương 11
7 Thích Em Chương 16
9 Phong ấn tâm tư Chương 14
11 Cám heo Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi tái sinh tôi không thèm tranh giành

Chương 11
Để kéo tên thiếu gia giả tạo Hướng Nam Dữ xuống khỏi đài cao, tôi đã cố tình đóng vai kẻ đáng thương để tranh thủ sự đồng cảm của mọi người, thành công bước chân trở lại nhà họ Hướng. Tôi cứ ngỡ rằng, chỉ cần mình nắm trong tay thân phận cao quý và quyền lực khiến người khác phải kiêng dè, thì Lục Từ Lan sẽ dành cho mình một cái nhìn khác. Nhưng chẳng thể ngờ, điều đó lại càng khiến anh ấy thêm chán ghét tôi. Vào lúc Hướng Nam Dữ lâm vào đường cùng, một Lục Từ Lan vốn dĩ luôn lạnh lùng lại chủ động đưa tay giúp đỡ. Và rồi, hai người họ "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén". Vì ghen tuông, tôi tìm đủ mọi cách để gây khó dễ cho họ. Thế nhưng, thứ tôi chờ đợi được lại là tin hai người họ sắp kết hôn. Đến lúc này tôi mới chợt nhận ra, bất kể tôi có quyền thế trong tay hay không, Lục Từ Lan cũng sẽ chẳng bao giờ yêu một kẻ đầy tâm cơ và toan tính như tôi. Trong cơn tuyệt vọng, tôi quyết định ra nước ngoài. Thế nhưng trên đường ra sân bay, tôi lại gặp tai nạn xe liên hoàn. Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tất cả đã quay về điểm khởi đầu.
Boys Love
Đam Mỹ
Harem
11.16 K
Lục Minh Chương 5