Thoắt cái đã đến kỳ nghỉ đông. Thằng em trai hư hỏng của tôi lại gây chuyện lớn. Chơi game bị lừa hết tiền tiết kiệm gia đình.

Về nhà, nó đội mái tóc đỏ, cúi gằm mặt không dám hé răng. Bố tôi hút th/uốc lo âu. Mẹ tôi cầm roj quất vào tay nó: "Đồ phá gia chi tử! Mày xem tao sinh ra cái thứ gì..." Rồi nhìn tôi như bắt được phao c/ứu sinh.

"Cố Hoài, con học máy tính, tìm cách lấy lại tiền đi..."

Tôi học máy tính, đâu phải cảnh sát? Tôi thở dài đ/au đầu:

"Đã báo cảnh sát chưa?"

Mẹ khóc nức nở:

"Báo rồi, cảnh sát đang điều tra, chắc không lấy lại được đâu. Toàn tiền dưỡng già cả đời của ba mẹ..."

Em trai cũng khóc sướt mướt:

"Anh, em không cố ý đâu, học kỳ sau em còn chưa đóng tiền học."

Tôi đ/ấm nó một quả đ/au điếng. Thằng em học đại học dân lập, mỗi năm học phí mấy chục triệu. Với gia đình bình thường như chúng tôi vốn đã là gánh nặng. Đánh thì không đành, sao lại có đứa em rắc rối thế này?

Ngày đầu về nhà, với tư cách trưởng nam, tôi buộc phải đi làm thêm. May có bằng ở đại học A, dạy kèm giá cao. Nhưng kiến thức cấp ba quên sạch, chỉ còn mấy môn chuyên ngành máy tính là khá.

Nhận việc dạy kèm cho sinh viên năm nhất. Đến nơi mới biết là biệt thự lớn giữa trung tâm, đất vàng. Mở cửa lại thấy gương mặt quen thuộc.

Ch*t ti/ệt. Tần Trì.

Muốn từ chối, nhưng hắn trả quá hậu hĩnh. Một kỳ nghỉ đông, mỗi ngày dạy một triệu, bao ăn ở.

Nhà đang khó khăn, tôi đành nhắm mắt đưa chân. Đóng cửa xong, Tần Trì đ/è tôi vào tường. Hơi thở nóng bỏng phả vào tai:

"Tiền bối, lâu quá không gặp."

Dù chỉ hai hôm trước khi nghỉ đông chúng tôi vừa gặp nhau.

Tên này sao cứ như m/a đeo bám mãi thế.

"Cậu học kém môn nào thì nói thẳng ra, tôi cảnh cáo trước, đừng có động chạm lung tung vào người thầy giáo."

Một tiếng cười khẽ vang lên phía trên đầu:

"Vâng ạ, thầy giáo."

Ừ, cũng ngoan đấy.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Tần Trì nhoẻn miệng cười đầy du côn:

"Em không biết hôn, thầy giáo có dạy được không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm