Mãi cho đến khi bình dịch cuối cùng truyền xong thì trời cũng đã gần sáng.
Tuy tứ chi vẫn còn bủn rủn vô lực, nhưng may sao cơn sốt đã bắt đầu lui dần.
Thế nhưng, đúng lúc này, cái tên th/ần ki/nh kia lại tiếp tục gửi tin nhắn đến:
Bùi Tinh Chước: [Vợ ơi em đang ở đâu thế, sao anh tìm khắp nhà mà chẳng thấy em đâu?]
Lại bắt đầu nữa rồi đấy à? Tôi thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa!
[Dưới m/ộ ấy, đừng có mà réo nữa!]
[Sống đến từng này tuổi đầu, tôi chưa từng gặp loại người nào như anh luôn đấy!!]
[Có phải em đang khen anh là người rất đặc biệt không?]
Tôi: [...]
[Chính anh sáng nay đã đuổi tôi ra ngoài, và còn luôn mồm bảo tôi cút khỏi phòng anh vì anh chẳng có chút hứng thú nào với tôi cả.]
[Vậy mà tối qua, kẻ cứ ôm ch/ặt lấy tôi kêu lạnh, rồi mút cổ tôi đến tê dại đi cũng chính là anh.]
[Trêu đùa tôi vui lắm sao?]
Bùi Tinh Chước: [Vợ đừng gi/ận mà, cái gã đàn ông kia x/ấu xa quá đi mất!]
Tôi: [?]
Bùi Tinh Chước: [Hay là chúng ta gi*t hắn đi có được không? Giờ anh đi lấy d/ao đây, vợ chờ anh một chút nhé.]
Bẵng đi một lúc lâu không thấy tin nhắn mới, tôi bắt đầu thấy hoảng: [Alo, không phải chứ... anh định làm thật đấy à???]
Bùi Tinh Chước: [Tìm thấy rồi.]
[Hình ảnh: Một con d/ao rọc giấy, một con d/ao gọt hoa quả, một con d/ao phay, một cái rìu, một cái búa, và cả một cái c/ưa máy.]
[Vợ xem cái nào thuận mắt thì chọn một cái đi.]
Tôi hoàn toàn có lý do chính đáng để nghi ngờ rằng hắn thực sự dám tự tay ch/ém mình.
Thế là, một lần nữa tôi lại phải ngậm ngùi thỏa hiệp. Dù sao thì cái tên này trông cũng có vẻ đầu óc không được bình thường cho lắm, tôi cũng chẳng đành lòng nhìn hắn "phơi x/á/c" ngay trong chính căn nhà của mình.
Tôi bất lực trả lời: [Anh đợi tôi về đã, đừng có vội vàng làm gì. Tôi về rồi chúng ta sẽ từ từ chọn sau.]
Nghe vậy, hắn lại tỏ ra rất vui vẻ, rồi còn vội vàng tranh công: [Được, anh nghe lời vợ hết. Tạm tha cho cái gã đàn ông tồi tệ đó một mạng vậy!]
Lại là một đêm mà tôi chẳng bao giờ muốn nhớ lại.
Để rồi sáng hôm sau, Bùi Tinh Chước lại một lần nữa lạnh lùng đuổi tôi xuống giường.
Tiếng cửa phòng đóng sầm lại lại vang lên. Tôi đứng đó, mặt mày trắng bệch, trân trân nhìn vào cái lịch sử trò chuyện trống huơ trống hoác trên màn hình.
Ngay cả lửa gi/ận trong lòng tôi cũng chẳng biết phải trút vào đâu cho thấu.